Quân lão gia tử lông mày dựng ngược, hai mắt mở to! Trị độc kiểu này đúng là chưa từng nghe nói, chuyện trước nay chưa từng có rốt cuộc đã xảy ra khơi khơi trước mắt lão, đúng là được mở rộng tầm mắt một lần! Nhưng thực ra, lúc trước khi ngân châm đâm vào tử huyệt mà người ko chết cũng đã nói lên một điều rằng cách trị độc kiểu này chắc chắn có thủ đoạn riêng. Tuy nhiên được tận mắt thấy cả quá trình từ đầu tới giờ, lại nhìn vào màu nước đen ngòm trong bồn, lão gia tử vẫn kinh hãi ko thôi: "nếu mình mà rơi vào đó, cho dù có Huyền khí Thiên huyền cao thủ hộ thân, chắc cũng chẳng chịu được bao lâu, mà cũng có thể là ngỏm ngay lập tức, một lát sau là có thịt luộc ăn đấy chứ chẳng chơi..."
Mấy đạn hán phụ trách củi bếp thấy vậy cũng hết hồn, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối...…!
Điên rồi... điên rồi...…vất người vào nồi nước sôi khơi khơi luộc như vậy?
Nếu như... nếu như luộc chết người thì tội vạ ai chịu đây?
Nước có vẻ ko còn nóng như ban đầu, nếu ko đun cho sôi tiếp sợ ko ổn?
Quân Mạc Tà vẫn bình tĩnh đứng bên cạnh thiết bồn quan sát, hai mắt ko chớp theo dõi từng chút biến hóa cho dù là nhỏ nhất trên cơ thể của Quân Vô Ý đang quay tròn trong nước, sắc mặt không chút biểu tình, càng nhìn càng làm cho người ta cảm giác gần như lãnh khốc!
Đột nhiên, không chút do dự tay trái xục mạnh vào trong bồn, bắt đầu quá trình mò vớt Quân Vô Ý, vừa cho tay vào bồn là hành động ngay, trên cánh tay cũng đã có vết bỏng lớn kinh người. Một phần bỏng vì nước sôi, còn phần khác là bỏng do kịch độc trong bồn!
Tuy nhiên tình huống của Quân Vô Ý thì hoàn toàn ngược lại, cả người hắn trắng trẻo, toàn bộ những màu sắc quái dị lúc trước đã hoàn toàn biến mất.
"Xoát"....một tiếng, Quân Vô Ý rơi xuống bên cạnh Quân lão gia tử, Quân lão gia tử liền trực tiếp đón lấy, trong khoảnh khắc đó tay phải Quân Mạc Tà ko có ngừng nghỉ đặt ngay lên trên đan điền của Quân Vô Ý, Khai Thiên Tạo Hóa Công lần thứ hai toàn lực phát động!
Một lúc sau, sắc mặt của Quân Mạc Tà càng ngày càng tái nhợt, còn khuôn mặt của Quân Vô Ý càng trở lên hồng hào...
Cuối cùng...
Ngân châm trên người Quân Vô Ý từng chiếc từng chiếc bị bắt đầu lung lay, rốt cục "phốc" một tiếng, cây ngân châm đầu tiên mang theo một tia máu đen bay ra khỏi huyệt đạo...
Lần lượt từng cây ngân châm bay ra... Cuối cùng, ngân châm trên huyệt Bách Hội "phốc" một tiếng cũng bị ép bay ra ngoài mang theo một tia máu nhỏ...
Quân Mạc Tà kêu lên một tiếng đau đớn, chậm rãi thu hồi bàn tay, khoanh chân ngồi xuống, từ từ điều tức. Lúc này, khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy! Ngay sau đó, Quân Vô Ý bỗng nhiên mở mắt, trong mắt ánh lên hai đạo quang mang sắc bén màu xanh nhạt!
Đúng, chính là màu xanh nhạt! Điều này đại biểu cho cái gì?
Kịch độc được giải trừ! Phong ấn bị phá bỏ! Huyền khí mười năm qua bị đè nén của Quân Vô Ý toàn bộ bạo phát, cộng thêm công hiệu cực lớn của Phần Kinh Hà, cho nên trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, từ Địa Huyền trung giai trực tiếp đột phá lên Thiên Huyền sơ giai!
Trong nháy mắt, thăng liền ba cấp! Không chỉ có như vậy, dưới công hiệu của Phần Kinh Hà, Quân Vô Ý từ nay về sau sẽ bách độc bất xâm! Một siêu cấp cường giả cũng từ đó mà sinh ra!
Nhìn thấy một màn như vậy, Quân lão gia tử nhất thời nhảy dựng lên, miệng há hốc, khò khè như muốn nói gì đó, hai mắt tóe lửa, giống như gặp quỷ giữa ban ngày! Không tự chủ được liền kéo mạnh tay phải một cái, bỗng nhiên rống lên một tiếng đau đớn, hóa ra tay phải của lão vốn đang mân mê ria mép!
Bản thân khổ luyện hơn nửa đời người mà bây giờ cũng chỉ là Thiên Huyền trung giai mà thôi, còn thằng con tàn phế mười năm này thì sao? Tuy rằng nó trước kia cũng từng được gọi là thiên tài võ học, nhưng với độ tuổi của nó bây giờ có thể đạt được Địa Huyền trung giai đã vô cùng khó khăn và hiếm có rồi; huống hồ mười năm qua nó tàn phế chỉ ngồi lì một chỗ?