Dịch Giả: Sói
Chậm rãi lặn dưới đáy hồ, Quân Mạc Tà vừa mở mắt ra nhìn, trước mắt là mộ mảnh xanh lam, hắn phân rõ phương hướng sau đó nhẹ nhành lướt đi, hướng về phía thuyền hoa. Không bao lâu sau, hắn cảm thấy trước mắt tối sầm lại, biết là đã tới đáy thuyền rồi, Quân Mạc Tà không phát ra một tiếng động lướt tới, một tay chặt chẽ bám vào đáy thuyền, hắn dồn chân khí vào cây cỏ lau đang ngậm trong miệng phun ra, nhành cỏ đã cắm ngập một đốt ngón tay vào đáy thuyền, một cỗ không khí trong lành nháy mắt truyền tới phế quản.
Liên tiếp các động tác chôi chảy được thực hiện, nếu chỉ cần sai sót một chút giống như kiếm củi ba năm thiêu một giờ, dẫn động địch nhân phát hiện, thậm chí dẫn tới họa sát thân!
Quân Mạc Tà cũng không có động tác tiếp theo, hắn rất kiên nhẫn chỉ lặng im chờ đợi, rất kiên nhẫn. Hắn đoán, xem ra bọn người kia đã tiêu thất không gặp. Mấy tên sát thủ kia rốt cuộc không biết có lên cùng một thuyền không, hắn cũng không có chắc chắn. Nếu chọn nhầm mục tiêu, thật đúng là hối hận cũng đã muộn rồi!
Trực giác, dựa theo trực giác hắn mới nhắm tới chiếc thuyền này!
Cho nên hắn rất kiên trì, chỉ cần có thể hô hấp, là hắn có thể chờ đợi. Thật giống như kiếp trước mình chỉ dựa vào trực giác để truy tung giết người vậy, cứ kiên trì chờ đợi. Giờ khắc này hắn chính là vua của thế giới sát thủ! Tà Quân!
Một lúc lâu sau, rốt cuộc cũng nghe thấy âm thanh truyền tới, vài tiếng nữ tử cười duyên, cùng âm thanh thô sảng của nam nhân vang lên, lẫn với tiếng cười là tiếng rung động do thân thuyền phát ra, trên đỉnh đầu Quân Mạc Tà bỗng vang lên tiếng bước chân thùng thùng, hắn biết đang có người bước lên thuyền.
Một người, hai người... Sáu người!
Quân Mạc Tà yên lặng nghe ngóng, so với trước còn nhiều hơn ba người.
Nếu là như vậy có thể suy đoán cả ba tên sát thủ kia cùng lên một thuyền này rồi.
Ba tên sát thủ vừa lên thuyền, cái loại khí tức âm lãng này khiến Quân Mạc Tà nổi lên phản ứng, trong làn nước lạnh lẽo, hắn vẫn cảm nhận được luông sát khí vô cùng âm lãng, Quân Mạc Tà đột nhiên có một loại cảm giác thân thiết cùng hoài niệm vi diệu không nói thành lời.
Đây, cảm giác này mới đúng là thế giới của mình!
Sống ở gia đình giàu sang, vinh hoa phú quý dĩ nhiên là rất thoải mái không phải lo lắng gì, thế nhưng Quân Mạc Tà lại là một vị vua sát thủ, điều hắn muốn chính là không có câu thúc, giống như một con Lang Vương trên thảo nguyên vậy, một tiếng hú bao trùm thiên hạ, tuy rằng lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm thế nhưng lại có cảm giác nắm thiên hạ trong lòng bàn tay!
Cái loại trong thống khổ có ẩn chứa k*ch th*ch, hưởng thụ tư vị trong sự cô độc, nam nhân độc lai độc vãng lưu lạc tới khắp chân trời, một kiếm tung hoành khắp nơi này hỏi trong trời đất này mấy ai cảm nhận được! Mười bước giết người, thiên lý bất lưu hành!
Điều đó mới chính là mộng tưởng lớn nhất trong lòng Quân Mạc Tà.
Nhưng thật đáng tiếc, với thân phận trong thế giới này, càng khiến giấc mơ của hắn trở nên xa vời.
Sáu người kia đã bước lên thuyền, hàng loạt các âm thanh bình trà va chạm vào nhau, sau đó là tiếng uốn trà ừng ực, thỉnh thoảng còn có một số âm thanh của nữ tử cười nhẹ, giọng nói mềm mại ôn tồn.