Cứ mỗi bước tới gần mục tiêu thì không hiểu sao trong lòng Quân Vô Ý cảm thấy lo đứng lo ngồi.
Việc này không nên chậm trễ!
Quân Mạc Tà lập tức tự hành động khi đi tìm Đường Nguyên. Vạn nhất dược liệu kia bị mập mạp làm hư hỏng thì thiết tưởng lại tốn một phen công phu miệng lưỡi. Việc này rốt cuộc càng để lâu càng dễ xuất hiện biến cố.
Run rẩy ngồi trên kiệu, Quân tam thiếu gia thần sắc bệnh tật, ốm o tàn tạ đi đến Đường phủ; Vừa tới đại môn, chỉ thấy bên trong một quả cầu thịt tròn trịa rất đặc trưng huyên thuyên lải nhải lăn ra, toàn thân khoác áo bào màu da. Cách ăn mặc của Đường Nguyên đại thiếu gia hôm nay quả thực là rất đặc sắc. Nếu mà lại nhỏ đi mấy cỡ sợ rằng sẽ bị người ta một muôi xúc vào trong bát lớn, sau đó liền dễ dàng xem như viên thuốc bưng lên bàn ăn...
"Tam thiếu gia, sao người lại đến đây? Cơ thể có tốt không? Không phải muốn tìm ca ca đùa bỡn" Đường Nguyên cao hứng nhìn vào Quân Mạc Tà, vẻ mặt khi đó thực là hoàn toàn chân thành hớn hở.
"Ta tới tìm ngươi." Quân Mạc Tà vén màn kiệu lên: "Sao vậy, ngươi muốn đi đâu à?"
"Đúng rồi, ta đang định đi Thịnh Bảo Đường chơi. Hôm nay ở đấy có một số mặt hàng tốt. Lão gia tử cho ta đi đến đó, mua mấy kiện đồ vật kia về." Đường Nguyên sờ tay vào ngực, rút ra một tập điệp ngân phiếu vỗ phành phạch ở trong tay, cười đến mức khuôn mặt biến thành Phật Di Lặc: "Lần này chính là phụng mệnh đi đùa giỡn, nhìn một xấp đầy như vậy! Chờ ta mua được mấy món đồ chơi kia về, dự tính còn có thể thừa lại không ít. Tam thiếu gia, đến lúc đó chúng ta lại đi Thiên Kim đường đùa giỡn hai nàng?"
"Sao không biến thành lão bà luôn?" Quân Mạc Tà bĩu môi.
"Ai, tam thiếu gia, là huynh đệ không nên đề cập đến vấn đề này." Gương mặt trắng trẻo của Đường Nguyên lại cũng hiện ra vài nét tối sầm: "Đó là bị người hãm hại thôi! Nếu là trong tình trạng bình thường thì ta đây là đổ thần tái thế. Điều này tuyệt đối không phải truyền thuyết!"
"Ta mà có thể tin tưởng mồm mép nhà ngươi, còn không bằng tin tưởng trên thế giới này có quỷ!" Quân Mạc Tà chế nhạo, sau đó liền nghiêm mặt lại, không nhìn Đường Nguyên trong chốc lát mặt mày đã nhăn lại như quả khổ qua đầy vẻ ủy khuất hỏi thẳng tưng:"Đừng vội đi đâu cả, lần này ta có chuyện quan trọng tìm ngươi "