- Không phải!
Quân Vô Ý lắc đầu chắc nịch:
- Ngay cả những kẻ được sai đi tìm được liệu cũng không biết tìm để làm gì, chứ đừng nói tới việc liên tưởng đến chuyện của ta. Do đó, đây không thể là hành động nhắm vào ta! Chẳng qua, trùng hợp kiểu này quả thật là ông trời thích trêu người, chẳng lẽ trời cao cũng không muốn đôi chân ta được khôi phục sao?
Quân Mạc Tà đi lại không ngừng, đôi mày hắn nhíu chặt. Nếu thiếu một trong năm vị thuốc, chỉ một thôi, thì bất kể là vị gì đi nữa Quân Tà hắn đều có cách chữa cháy, dù hiệu quả không được hoàn mĩ nhưng cũng coi là ổn thỏa, đằng này thiếu mất những hai vị...
- Tam thúc đã điều tra được tung tích kẻ nẫng tay trên đó chưa?
- Ra lệnh điều tra rồi, nhưng sự tình vừa mới xảy ra, còn chưa tìm ra.
Quân Vô Ý cười nhẹ, bộ dáng thong dong không chút nóng nảy, lão lại đi an ủi Quân Tà:
- Đừng gấp, đừng gấp! Tam thúc ngươi đã chịu đựng nhiều năm như vậy, thêm một hai tháng có tính là gì!
Quân Mạc Tà chậm rãi gật đầu, lơ đãng nâng chén rượu lên môi, hắn càng nghĩ càng thấy rối, càng mờ mịt không thấy một đầu mối khả dĩ nào. Quân Vô Ý thấy hắn suy nghĩ đến xuất thần, cũng không muốn quấy nhiễu, đành tự rót tự uống một mình.
Bỗng tiếng bước chân nhẹ nhàng từ ngoài vang lên phá tan bầu không khí trong phòng, nghe thấy nó, Quân Vô Ý chợt cười ha hả.
Quản Thanh Hàn trong bộ xiêm y trắng như tuyết đang chầm chậm đi tới, tay cầm thanh tiểu kiếm phủ đầy băng giá, khoảng cách với nàng càng rút ngắn, Quân Mạc Tà càng cảm thấy mình giống như bị một tòa núi băng đè ép. Băng giá trên người nữ tử có vẻ mềm mại yểu điệu này tỏa ra đúng là lạnh thấu xương! Thậm chí đôi lúc hắn còn vẩn vơ tự hỏi, không hiểu trái tim của nữ nhân này có phải cũng bằng băng giá hay không?
Đối với chuyện Quản Thanh Hàn ngày ngày tới thử chiêu với mình, Quân Mạc Tà đã cố gắng kháng nghị rất nhiều lần, hắn tự nhận thấy thứ thiếu sót duy nhất của mình chính là tu vi công lực mà thôi, còn luận về kĩ xảo giết người, nếu hắn xưng thứ hai thì tuyệt đối không kẻ nào dám xưng thứ nhất!
Nhưng Quân lão gia tử nào biết được điều này, hắn thì càng không thể nói cho lão biết, nên đương nhiên tất cả kháng nghị của hắn đều bị cự tuyệt phũ phàng. Khốn khổ cho Quân Mạc Tà hơn nữa, ngày đầu tiên chứng kiến cảnh đứa cháu yêu bị Quản Thanh Hàn "ngược đãi" thê thảm, Quân lão gia tử chỉ buông ra một câu rồi lập tức rời đi: