Mấy ngày sau, Quân lão gia tử bỗng nhiên lại nổi hứng bất tử, lớn tiếng ra lệnh cho hạ nhân bứng sạch cây cối trong hoa viên trung tâm Quân phủ, từ cỏ nhép đến cổ thụ, từ gai hoang đến danh hoa cảnh vật đều chung số phận. Trên nền đất trống đó, sừng sững mọc lên một tòa tháp bảy tầng cao ngất, mà trên đỉnh tháp chễm chệ một chòi canh quân đội tiêu chuẩn, giám sát toàn bộ động tĩnh xung quanh.
Lúc rỗi rãi vô sự, Quân lão gia tử lập tức cưỡi ngựa mang giáp, dẫn theo đại đội nhân mã rầm rập diễu hành quanh mấy phủ đệ lân cận, có khi đang giữa đêm khuya bỗng tiếng vó ngựa vang lên chát chúa, tiếng hô chém giết vang dậy trời đất, sát khí xung thiên - ấy là Quân lão dư thừa huyết khí, muốn luyện binh!
Nhưng đất nước đang yên ổn, cần quái gì phải luyện binh gấp gáp như vậy? Mấy hộ quan viên quanh Quân phủ suốt ngày nơm nớp không yên, cuối cùng chịu không thấu đành bấm bụng hò nhau chuyển nhà tập thể, mà bọn họ vừa chuyển đi, Quân lão gia tử chẳng cần biết có người mới đến mua lại hay chưa, lập tức hạ một mệnh lệnh, trong nháy mắt, những dãy nhà nguy nga kia đã biến thành bãi trống!
Có sân có bãi rồi, Quân lão "luyện binh" càng lúc càng điên cuồng hơn, thậm chí thị vệ trong phủ cũng bị thao luyện sắt máu không khác gì quân đội chính quy khiến không ít kẻ méo mặt nhừ xương. Rồi sau đó, những "tình báo viên" nằm vùng quanh Quân phu rỉ tai nhau một tin tức đáng giá ngàn vàng: dạo này Quân lão gia tử cực kì bê bết, hàng ngày đều nhậu như hũ chìm, nhậu đến khi bốn vó đo trời mới ngưng!
Đáng thương! Người ngoài bây giờ đều chung một loại suy nghĩ, mỗi khi nhắc đến Quân phu lại lắc đầu vẻ thông cảm: Quân lão thành ra như vậy cũng đúng, đang hy vọng bừng bừng bỗng đột nhiên rơi vào hố sâu tuyệt vọng, ai mà chịu nổi, may mà định lực lão còn tốt, không đến nỗi mượn rượu làm càn, tính ra cũng là một đại hạnh trong bất hạnh.
Ngươi ngẫm mà xem...
Đứa cháu duy nhất đang là một phế vật ăn tàn phá hại đột nhiên cải tà quy chính, niềm vui ấy ai đo đếm được?
Mầm hy vọng vừa mới nảy nên, chưa kịp đơm hoa kết trái liền bị phũ phàng vặt cụt: người ta nói đứa cháu ngươi đã bị giết như ngóe, ngươi có thể không tuyệt vọng được sao?
Nỗi tuyệt vọng chưa kịp đầu độc chết tâm hồn ngươi, bỗng nhiên một ánh sáng hy vọng tràn đến kịp thời cứu chữa: hóa ra đứa cháu ấy còn chưa chết! Ngươi hoãn được sự sung sướng vui mừng đến muốn điên đang rộ lên trong lòng chăng?
Thân thể lâng lâng còn chưa kịp ngấm hết cái sung sướng ấy bỗng bị ném vào hố băng đau khổ: đứa cháu đã cải tà quy chính, vừa từ cõi chết trở về ấy nay biến thành một phế nhân không hơn không kém! Số phận trớ trêu, con tạo xoay vần, trời già đã đùa ngươi như vậy, ngươi có thể không điên với trời sao?