Quân Chiến Thiên trầm mặc không nói nhưng lòng thầm gật gù. Chuyện mấy ngày trước, chính lão hoàn toàn tuyệt vọng nên mới có ý định ngọc đá cùng tan, nhưng Bệ Hạ đến phút cuối vẫn cản trở, mà tôn nhi cũng không sứt mẻ gì trở về, tâm tình tự nhiên sớm đã xảy ra biến hóa. Sự việc lần này, nếu như không phải là Quân gia mà là bất cứ một gia tộc nào khác, cho là có hợp với ý định của Bệ Hạ đi chăng nữa thì cũng chỉ sợ là giờ phút này gia tộc đó đã trở thành bình địa! Bây giờ nghĩ lại, đúng là kinh hiểm cực kỳ, nghĩ lại chuyện đã qua vẫn thấy sợ.
- Gia gia, trong lòng gia gia đối với Hoàng Gia luôn cẩn thận, điểm này thì không cần phải nghi ngờ, nhưng đây chỉ là một mình gia gia thôi.
Quân Mạc Tà nói.
- Tuy rằng bây giờ nhìn có vẻ như Quân gia quyền nghiêng thiên hạ, nhưng thực tế thì, tất cả quyền lực của Quân gia đều dựa vào một đạo thánh chỉ của Hoàng Đế Bệ Hạ! Chỉ cần đạo thánh chỉ này không hạ thì ngay tức khắc sẽ tan rã như "ngói vỡ băng tan"! Về việc này thì cháu rất không thoải mái, tin rằng không chỉ có cháu thôi, mà Tam thúc vị tất đã quen với chuyện này.
- Từ trước tới giờ cháu không quen với chuyện để vận mệnh của mình nắm trong tay kẻ khác, vì vậy cháu thà làm một thằng ăn chơi, nhưng lúc này đây cuộc sống quần là áo lụa đã buộc phải chấm dứt, nhất định phải cải biến, mà điều kiện đầu tiên để thay đổi chính là … cháu muốn nắm Quân gia trong tay mình!"
Quân Mạc Tà thẳng thắn nhìn Quân Chiến Thiên.
- Đây là mục tiêu tối cao của cháu, cũng là kế hoạch cuối cùng của cháu, là điểm mấu chốt cơ sở của tất cả các kế hoạch.
- Vận mệnh của gia tộc nắm trong chính tay mình! Ngươi có ý nghĩ như vậy, chính là tiểu tử nhà ngươi ho he có ý muốn tạo phản!
Quân lão gia tử toàn thân chấn động, ánh mắt sắc bén nhìn hắn.
- Gia gia hiểu lầm rồi, theo cháu thấy, kẻ muốn làm Hoàng Đế và tự mình trở thành Hoàng Đế đều là một lũ ngu! Nhất là cái loại lập chí muốn trở thành Hoàng Đế mang họ "Quân" càng là thằng ngu trong những thằng ngư!
Quân Mạc Tà khịt mũi cười hì hì.
- Dù cho có quyền nghiêng trời lệch đất, dù cho làm vua một cõi, dù cho có ba ngàn phi tần, đối với cháu đều chẳng có ý nghĩa, hoàn toàn không có hứng thú.
- Ngươi!
Quân lão gia tử tức giận, thở hổn hển, ngực lên xuống, chòm râu bay tán loạn. Đối với Quân lão gia tử một lòng trung Quân mà nói, lời này không thể nghi ngờ gì đã xúc phạm đến đối tượng mà lão tối trung thành, nếu kẻ nói ra không phải là Quân Mạc Tà thì sớm đã chết mười bảy mười tám lần rồi!
- Gia gia, người trong sáng không nói lời ám muội, không bằng hôm nay nói thẳng ra! Bệ Hạ tuyệt đối không cho phép Quân gia có được lực lượng lớn như vậy mà lại còn có hậu nhân xuất sắc! Điều đấy đối với ngai vàng chính là một uy h**p cực lớn! Nguyên nhân cái chết của phụ thân, nhị thúc và cả hai vị ca ca, cháu sớm đã muốn tra cho rõ ràng, nếu như trong đó có điều bí ẩn, cháu nhất định phải đòi lại công đạo.