Dịch Giả: KobayashiMidori.
- Không, tuyệt đối không được! - Lý Du Nhiên vẫn tỏ ra bình chân như vại, mỉm cười- Cho dù bọn chúng có đốt sạch Lý gia đại trạch, chúng ta cũng để cho chúng thoải mái đốt đi!
Nụ cười nhẹ nhàng bâng quơ của hắn trong hoàn cảnh này khiến người ta thấy không rét mà run, hắn tiếp:
- Người họ Lý còn, Lý gia còn! Nếu bây giờ các ngươi kích động xông ra, cho dù xử lý xong bọn áo đen đó nhưng chỗ này sẽ lập tức biến thành cái đích cho vô số ánh mắt ngắm vào. Chỉ cần các ngươi hiện thân, dù thân phận có bại lộ hay không, Lý gia sẽ lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, ta tin chắc lúc đó lời đồn Huyền đan nằm trong tay Lý gia sẽ lan đến tận hang cùng ngõ hẻm, vậy thì... Đại sự hỏng rồi!
- Sư huynh, vì thế các ngươi hãy ở yên trong mật thất, ngàn vạn lần không nên ra ngoài! Khi nào sóng gió trong kinh thành đã trôi qua, ta sẽ lập tức bố trí đưa các người ra khỏi thành, sau này tiểu đệ còn phải nhờ sư phụ và các vị sư huynh chiếu cố rất nhiều! - Lý Du Nhiên cười tiêu sái, tiêu sái đến lạnh người - Đốt hay lắm! Giết tốt lắm! Hừ, tại sao phải ngăn cản chứ? Nếu chúng chưa đã tay, thì đẩy thêm người ra cho chúng giết! Quân lão công gia, ta sẽ chống mắt mà coi ngươi phải thu thập tàn cục thế nào? Đại nghịch tạo phản, tội to bằng trời, dù triều thần sợ oai lão mà bỏ qua, nhưng Hoàng thất há dễ dàng như vậy sao?
- Được! Nếu như vậy, chúng ta nghe theo ngươi! - Gã áo trắng gật đầu nói vẻ bất mãn - Tiểu sư đệ, khi nào có thời gian ngươi nên trở về sư môn một chuyến. Sư phụ... sư phụ rất không yên lòng về ngươi!
- Nhất định rồi, sư huynh yên tâm! - Lý Du Nhiên cười cười đi ra ngoài.
Bùmmmmmm!
Một trái hỏa tiễn đột ngột nổ tung, không trung tức thì tràn ngập muôn ngàn tia sáng, rực rỡ vô cùng. Tiếng nổ vừa vang lên, đám người áo đen đồng loạt rút lui như thủy triều xuống, trong nháy mắt đã rời khỏi chiến trường, tan biến vào màn đêm vô tận...
Ngay sau đó, tiếng vó ngựa từ bốn phía bỗng dội lên như sấm sét, hàng ngàn thiết kị tràn đến như nước lũ, quân dung nghiêm chỉnh, sát khí ngút trời, chỉ vài hơi thở đã bao vây Lý phủ trùng trùng điệp điệp, một con ruồi cũng không lọt!
Ầmmmm!
Đại môn Lý phủ vỡ tan, Quân Chiến Thiên mặt đằng đằng sát khí, hùng hổ bước vào. Trên thân lão, ánh sáng màu xanh đặc trưng của Thiên huyền khí bừng lên chói lọi. Rõ ràng với thân phận của mình, lão tin rằng có cho thêm vàng Lý gia cũng không dám động thủ, nhưng cẩn thận vẫn hơn, không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, cẩn cẩn trọng trọng mới là người đại thọ. Bên cạnh lão, hai đội tinh binh nối đuôi mà vào, đao kiếm tuốt trần lóe sáng dưới ánh đuốc đêm.