Dịch Giả: Hắc Ma Quân
Công chúa Linh Mộng càng kể, sắc mặt Hoàng đế càng trở lên nghiêm trọng, đôi mắt thỉnh thoảng lại lóe lên, nhưng từ đầu tới cuối lão chỉ lẳng lặng cúi đầu lắng nghe, không hề có phản ứng gì.
Chuyện này dù liên quan đến an nguy của chính con gái lão, nhưng nghiêm trọng hơn, là nó liên quan đến một đại nhân vật, một kẻ dù đã lâu không thèm nhúng tay vào thế sự nhưng chỉ cần hắn ra tay, hậu quả sẽ lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, đến mức ngay cả đường đường Hoàng đế bệ hạ như lão cũng không hề có ý định nếm thử!
Nhi nữ gặp nạn, người cha chẳng thèm biết, do đã để hết mối bận tâm lên sự sống chết một tên công tử ăn tàn phá hại chính hiệu, đây chẳng phải là Hoàng quyền lãnh huyết, là nỗi bi ai của nhân gian sao?
Cuối cùng......
- Mộng nhi, có phải ngươi vừa nói trước khi vụ ám sát xảy ra, tên Quân Mạc Tà đó đã báo cho ngươi biết? Hắn nói chí ít là ngươi nên cảnh giác một chút phải không? - Hoàng đế trầm tư.
- Thưa phụ hoàng, con cũng không chắc lắm, nhưng động cơ của hắn đúng là không thể nghi ngờ, có thể trước đó hắn đã phát hiện ra manh mối gì bất thường chăng? - Linh Mộng công chúa thấp giọng đáp, ngữ khí cực kì kiên định.
- Manh mối bất thường? Hừ, với bản lĩnh và tâm cơ chuột nhắt thì thằng nhóc ấy phát hiện ra được cái gì bất thường? Thôi bỏ qua chuyện này đi, nghe nói cuối cùng Quân Mạc Tà được một cao nhân cứu đi, hắn cũng chưa hề tắt thở đúng không? - Nói đến đây, đôi mắt Hoàng đế ánh lên thâm thúy.
- Bẩm phụ hoàng, đúng thế ạ! - Công chúa Linh Mộng biết ba từ Dạ Cô Hàn chính là đại cấm kị đối với hoàng đế nên tuyệt không một lời nhắc đến tên lão, nhưng nàng tin rằng chẳng có chuyện gì là cha nàng không biết cả.
- Nếu đúng như vậy, tại sao Quân Chiến Thiên lại phải nổi điên, lại dám ngang nhiên tự tung tự tác sử dụng Tụ Tướng cổ? - Hoàng đế bệ hạ trầm ngâm - Cháu hắn còn chưa chết, Quân gia đâu đã lâm vào bước đường tuyệt tử tuyệt tôn? Hành động của hắn thật khiến người ta khó hiểu, thật khó hiểu...
Lão đứng dậy, chậm rãi đi lại quanh phòng, ngón tay không ngừng gõ gõ lên trán:
- Cháu lão chưa chế...t Lão bỗng nổi điên... Ồ, phải rồi, chắc hẳn tên Quân Mạc Tà còn chưa về đến nhà, Quân Chiến Thiên nghe nói cháu lão gặp nguy mà đợi mãi không thấy nên mới trở lên thất thường. Hóa ra ta đã xem thường bọn họ rồi!Hừ, đây phải gọi là một mũi tên bắn trúng mấy con chim mới đúng? - Hoàng đế cười lạnh.