Dịch Giả: Vô Diện Nhân.
Phía xa, tiếng vó ngựa như sấm rền, làm cho đám sát thủ chú ý. Sau một lúc lâu, ánh mắt tên cầm đầu trở nên âm lãnh, vung tay lên, trường kiếm lại hướng tới Linh Mộng công chúa phóng tới. Ngươi đã không nói, ta đây động thủ lần nữa xem, nếu ngươi còn ra tay thì bọn ta lập tức rút lui. Nếu ngươi không ra tay, Linh Mộng hẳn phải chết. Nhiệm vụ của chúng ta có thể hoàn thành. Nhưng hắn bước tới rất cẩn thận, tránh khỏi phi đao dưới chân, không dám đụng chạm tới một chút. Trời mới biết vị cường giả này có tính tình quái dị cỡ nào? Biết đâu do chạm tới phi đao mà đưa tới họa sát thân.
Giữa không trung, lam quang lại một lần nữa đột ngột xuất hiện, một phi đao khác mang theo lam sắc "xoát" cắm ở trước mặt Hắc y nhân. Lần này rõ ràng đã nhanh hơn rất nhiều, hiển nhiên là vị thần bí cường giả kia đối với tên kim huyền sát thủ này có ý tức giận. Hai thanh phi đao song song cắm trên mặt đất rất khéo, giống như tác phẩm nghệ thuật cực kì trân quý vừa chạm nên, tựa hồ chỉ một trận gió thổi qua cũng có thể thổi đi nhưng hai thanh phi đao này trong mắt chín tên sát thủ và bọn người Linh Mộng công chúa lại như một tòa núi lớn.
Một tòa núi cao khó có thể vượt qua. Muốn vượt qua chỉ có còn đường chết!
Hiện giờ, nếu vẫn kiên trì muốn giết Linh Mộng, trước hết phải đem người phóng phi đao hạ sát. Nhưng đó lại là một thiên huyền đỉnh phong cường giả. Nói muốn xử lý, cho dù chín tên sát thủ cùng nhau vây công chỉ sợ người ta cũng chỉ nhấc tay là đã giải quyết sạch sẽ. Lúc này đây, thiên huyền cao thủ ẩn nấp kia đã mở ra toàn bộ linh thức của mình, mắt nhắm chặt, dáng vóc tiều tụy, tuyệt không bỏ qua một thần thức cường đại nào xung quanh. Dưới sự truy tìm của linh thức, chỉ sợ ngay cả thiên huyền đỉnh phong hoặc thần huyền chí tôn, hắn cũng đủ tự tin trong nháy mắt có thể cảm ứng được.
Nhưng….