Dịch Giả: Thần Phong.
Mọi người đều cho rằng chỉ một lát nữa thôi vị thiếu gia này sẽ lập tức ngã xuống, một thế gia công tử sao có thể chịu nổi huấn luyện địa ngục thế này, thậm chí có người còn cược cùng lắm qua một nén hương là Quân Tà sẽ chịu thua. Nhưng ngoài ý liệu mọi người, Quân Tà từ đầu vẫn thế, tuy biểu hiện yếu ớt nhưng vẫn kiên trì. Hắn… thật sự làm được! Kết quả này khiến mọi người mở rộng tầm mắt. Vì thế mọi người đều ước đoán, huấn luyện buổi sáng thiếu gia có thể tiếp tục tham gia?
Tuyệt đại đa số người đều cho rằng, ước đoán như thế đã vượt quá năng lực thừa nhận của tam thiếu gia, có thể chống đỡ đến lúc này đã là phi thường hiếm thấy
Ăn qua điểm tâm, nghỉ ngơi nửa nén hương, Quân Tà không hao phí một giờ khắc nào, lẳng lặng trở về phòng chịu đựng cơn đau lan toàn cơ thể, lấy vài ống trúc cắm đầy cương châm đặt lên bàn, còn lại một ống trúc trống không đặt ở mặt sau. Mỗi cái ống trúc bên trong rộng khoảng bàn tay cắm đầy cương châm, hắn phải hoàn toàn không đụng đến đám ống trúc nay, dùng tay xuyên qua một lúc ba ống trúc xuyên đến cái cuối cùng, kết thúc cũng phải gõ ống trúc không đó thành tiếng vang. Cách huấn luyện này chủ yếu là rèn luyện độ linh hoạt của ngón tay. Nhìn thì đơn giản nhưng khó khăn vô cùng. Cương châm bên trong dầy đặc, chỉ cần dùng sức hơi mạnh lập tức sẽ bị thương, chỉ cần một lần bị thương lập tức sẽ khiến ngón tay run một chút, mà chỉ cần một chút đó thôi cũng đủ để đám cương châm xung quanh. Quân Tà tập trung, bình tâm tĩnh khí luyện tập.
Đợt huấn luyện buổi sáng bắt đầu, Quân Tà lại đứng trên sân tập, ngón tay không hiểu sao lại đầm đìa máu tươi, nhưng sắc mặc đã tươi tắn hơn rất nhiều, sau đó tiếp tục tình hình lúc sáng, trầy trật luyện tập đến trưa. Kết quả này khiến bọn thị vệ mở rộng tầm mắt. Lúc này vẫn có hơn quá nửa người cho rằng đây đã vượt quá cực hạn của tam thiếu, có thể chống đỡ đến lúc này đã là phi thường, chắc chắn hắn sẽ không chịu nổi buổi chiều.