Dịch Giả: Noland.
Cơn mưa ào ạt cuối cùng cũng ngớt đi đôi chút, nhưng vẫn còn nặng hạt. Quân Tà thong thả ung dung bước đi, đám hạ nhân đang ngắm mưa qua cửa sổ nhìn thấy hắn đều rất kinh ngạc, trợn mắt nhìn nhau: Có trời mới biết lần này thiếu gia lại nghĩ ra cái chuyện điên cuồng gì nữa đây? Bất quá, nếu so với khi trước thì cái việc chạy long nhong giữa trời mưa to gió lớn này vẫn còn dễ chịu chán. Chỉ là có chút hơi không bình thường: mưa như vậy chạy ra ngoài làm gì?
Vừa đến hoa viên, đột nhiên truyền đến tiếng tiêu bi ai nức nở xuyên qua màn mưa. Tiếng tiêu tràn ngập sự đau thương, mất mát, nghe tiếng tiêu có thể hiểu được tâm trạng u oán và sầu khổ của người thổi. Thế nhưng Quân Tà nghe thấy có cảm giác như nó rất hợp với tâm cảnh của hắn lúc này. Vô ý khua chân tiến vào hoa viên. Trong tòa lương đình ở giữa hoa viên, một cô gái mặc áo trắng đang ngồi trên đôn bằng đá, quay lưng về phía Quân Tà. Vai gầy như hạc, tóc tựa mây đen, eo thon mảnh khảnh. Nhìn dáng, lập tức thấy rằng nữ tử này tuy xinh đẹp nhưng lại lạnh lùng thoát tục. Giữa trời mưa gió lê thê lại chỉ có tiếng tiêu tha thiết du dương làm bạn càng khắc rõ thêm vẻ cô đơn của nàng. Quân Tà lẳng lặng đứng ngoài đình, mặc cho mưa quất rát mặt. Hắn khẽ nhắm mắt lắng nghe những âm thanh du dương của tiếng tiêu. Trong lòng bỗng bồi hồi, giống như mình lại được nghe một khúc Hồng Lâu Mộng của kiếp trước mà mình thích nhất, khúc "Uổng Ngưng Mi"(1) cũng bi ai cũng da diết như thế này.
Quân Tà cảm thấy tình cảm như câu thông với trời đất, mưa dập gió vùi, trời thu sầu não, vì ai mà u oán, tại ai mà khổ đau? Giây phút này, Quân Tà bổng cảm giác được, tâm tình của cô gái này cũng giống mình, cô đơn và tịch mịch. Thậm chí so với mình còn bàng hoàng và bất lực hơn. Mưa thu rã rích, không biết lúc nào mới nhẹ bớt hoà cùng với tiếng tiêu ai oán, ngay cả gió cũng cất tiếng nức nở nỉ non. Tiếng tiêu trầm thấp dần, giống như sợi tơ lay động một cách tinh tế trong gió, rồi dần dần tắt lịm. Bạch y nữ tử ngồi ngay ngắn bất động, nhẹ nhàng buông ngọc tiêu, thở dài sâu lắng. Tiếng thở dài chìm trong tiêng mưa gió nghe có vẻ bất lực. Trong lòng Quân Tà cũng chất đầy cảm xúc, không kìm được mà buông tiếng thở dài. Thanh âm tuy nhẹ nhưng khiến nữ tử kia giật mình, vụt xoay người lại. Đôi mắt đẹp nhìn Quân Tà ra vẻ ngạc nhiên rồi bỗng biến thành vẻ chán ghét và khinh bỉ:
- Là ngươi.
- Tiếng tiêu hay lắm, rất tuyệt vời.
Quân Tà mỉm cười thản nhiên cất bước tiến vào toà lương đình. Nước mưa trên người chảy dài khiến nền nhà ướt cả mảng lớn.
- Đại tẩu, sao hôm nay lại có nhã hứng đến vậy?