Dịch Giả: Hoả Phụng Thần.
- Tống lão tam, ngươi làm sao vậy? Bị tiểu tử này làm cho hồ đồ ư?
Trung niên nhân tiêu sái nhấc bầu rượu, rót cho mình một ly đầy, cười dài nói:
- Chẳng qua chỉ là một cuồng nhân, thuận miệng nói bậy mà thôi, ngươi xưa nay phóng khoáng, không đến mức để bụng chuyện này chứ, hắn không thích rượu của ngươi nhưng ta lại thích à.
- Vương gia có điều không biết, thành tựu kiêu ngạo cả đời của Tống lão tam ta chính là nấu ra loại rượu ngon như thế, ngoài ra các thứ khác đối với ta mà nói, chỉ như mây khói mà thôi. Tiểu tử kia khinh rượu của ta, lão phu tất nhiên chỉ cười mỉm, không thèm để ý tới
Tống lão tam xuất thần nhìn về phương hướng rời đi của Quân Tà, nói tiếp:
- Đáng tiếc, lúc ta nghe được những lời cuối cùng hắn nói thì hắn đã đi rồi, tri kỉ trong giới rượu rất khó gặp được một người, đây mới là điều đáng tiếc.
- Tửu quốc tri kỉ? Đáng tiếc?
Trung niên nhân được gọi là "Vương gia" kia có chút ngạc nhiên.
- Không sai, đúng là rất đáng tiếc!
Tống lão tam gật đầu khẳng định
- Thiếu niên này, có thể nói được như thế, quả nhiên là một người chân chính hiểu rượu.
Nói xong lẩm bẩm trong miệng: "Uống rượu chân chính chính là uống tâm tình! Chính là uống ý cảnh! Cũng không phải đem rượu đổ vào bụng rồi hét lên là uống rượu, đấy chỉ có thể gọi là giày xéo rượu mà thôi! Phải uống rượu, phải phẩm rượu, phải hân thưởng rượu, bỏ qua tửu quốc tri kỉ này, quả nhiên là điều ăn năn nhất trong cuộc đời…"
Mắt liếc nhìn, rõ ràng Quân Tà vừa đi vừa lấy nón tre sau lưng đội lên nhưng đã biến mất không thấy đâu. Tống lão tam thần sắc vừa động, đột nhiên trong mắt tinh quang chợt lóe, trong đồng tử lóe ra một tia nhàn nhạt màu xanh lam. Đáng tiếc là "Vương gia" ở ngay phía sau hắn lại hoàn toàn không nhận ra điều khác thường trong mắt Tống lão tam.
Địa phẩm hoàng, thiên lam nhạt!
Không ngờ một lão già lôi thôi lếch thếch chỉ biết nấu rượu như Tống lão tam lại là một cao thủ Thiên huyền thâm tàng bất lộ. Dưới Chí tôn thần huyền, cao thủ cấp thiên huyền có thể xem như là nhân vật đứng ở đỉnh Kim Tự Tháp. Nhân vật như thế không ngờ lại náu thân ở một tửu quán hẻo lánh.