Dịch Giả: Hỏa Phụng Thần
Hai người đi đến cạnh sân tập, Quân Vô Ý ho khan một tiếng, quát:
- Toàn quân tập hợp! Tất cả tập trung lại đây cho ta, xếp thành hàng!
Đó chính là quân lệnh!
Tuy mười năm qua Quân Vô Ý không hề phát ra quân lệnh, nhưng giờ đây khi Quân Vô Ý hô vang những lời này, bỗng dưng xung quanh toát lên có một cỗ khí thế sát phạt mãnh liệt. Đột nhiên mang đến hi vọng, vị đại tướng quân nắm quyền sinh sát trong tay này sẽ một lần nữa tung hoành.
Tất cả khi nghe quân lệnh, trong lòng mỗi người đều có chung một cảm giác: nếu không chạy tới với tốc độ nhanh nhất, đảm bảo đầu ngươi sẽ rơi xuống đất, tuyệt đối không có đường sống.
Trong giây lát, ba trăm võ sĩ hộ viện xếp thành hàng đứng trước mặt hai người. Nhìn từng khuôn mặt đẫm mồ hôi đang đứng trước mặt, Quân Vô Ý hài lòng gật đầu, nhấc tay chỉ vào Quân Tà nói:
- Từ giờ phút này, việc huấn luyện các ngươi sẽ do tam thiếu gia toàn quyền phụ trách. Vô luận bảo các ngươi làm cái gì, đều phải vô điều kiện phục tùng! Nghe rõ chưa?
Những lời này vừa nói ra liền gây ra một trận xôn xao ở bên dưới, thế nhưng một hồi lâu sau không có ai trả lời. Trên mặt Quân Vô Ý lộ ra vẻ giận dữ, nhưng vẫn không nói gì mà chỉ nhìn Quân Tà. Như hắn đã nói, hiện tại, bắt đầu từ lúc này, Quân Tà chính là chỉ huy cao nhất ở đây, nói cách khác, vào lúc hắn nói ra mấy câu đó thì đã đem toàn bộ quyền lực giao cho Quân Tà. Trước mặt những người này cho dù có làm gì thì đó cũng là chuyện của Quân Tà.
Về phần Quân Tà sử dụng quyền lực của mình như thế nào, Quân Vô Ý sẽ không nhúng tay vào. Nếu cháu của mình ngay cả cửa này cũng không qua nổi, điều đó liền chứng minh những điều nó nói hai ngày nay chỉ là bốc phét. Chính mình có thể không cần tin tưởng vào nó nữa.
Quân Tà cười khổ trong lòng, tiến lên một bước, trầm giọng nói:
- Vừa rồi ta với tam thúc vừa nói chuyện với nhau về việc huấn luyện của các ngươi, tam thúc hỏi ta, các ngươi huấn luyện thế nào; có tính là tinh nhuệ không? Có phải là hảo hán tử không? Ha ha…