Thực tế thì nếu không phải Quân Mạc Tà thay Miêu Khuynh Thành hóa giải kiếp nạn này thì cái tiếp theo phải hứng chịu lôi kiếp chính là đại lục Huyền Huyền, chỉ cần Miêu Khuynh Thành còn sống thì lôi kiếp cũng không kết thúc, đại lục Huyền Huyền sẽ theo gót Huyễn Phủ mà bị hủy diệt.
Huyễn Phủ bị hủy diệt, di sản vạn năm đến đây coi như chấm dứt, Miêu Khuynh Thành căm phẫn nói.
Nhưng Chiến Cuồng cũng chẳng thoải mái. Nguyện vọng của cả cuộc đời hắn chính là bảo toàn Chiến gia, biến nó trở thành bá chủ, trở thành thế gia đứng đầu Huyễn Phủ. Lần này cầm chắc thành công nhưng lại trực tiếp chôn vùi đi con cháu đời sau.
Cũng chính bởi hắn là nguyên nhân gián tiếp hủy diệt toàn bộ Huyễn Phủ.
Giờ phút này Chiến Cuồng vô cùng chán nản, cũng là điều có thể hình dung.
Hai sư đồ mắt đỏ hoe.
Vốn là hai thầy trò từ vạn năm trước nhưng lúc này hai người lại trở thành kẻ thù không đội trời chung, không chết không ngừng.
Công lực của Miêu Khuynh Thành tất nhiên vượt xa Chiến Cuồng, chỉ là hắn không thèm để ý đến chiến thuật tiêu hao, ỷ mình là bất tử vì vậy càng yên tâm hơn.
Không sai, công lực của ta không chống lại được đòn của ngươi, nhưng ngươi cũng không đánh chết ta được. Một ngày ngươi không mệt, ba ngày ngươi cũng không mệt nhưng ta éo tin ba trăm năm, ba ngàn năm ngươi không mệt.
Hai người này ai cũng không muốn tiếp tục chốn tránh nữa, mà muốn ngay tại nơi đây giải quyết dứt điểm mọi ân oán.
Quân Mạc Tà tuy không biết đầu đuôi sự tình nhưng trong lòng lại cảm giác vô cùng căm phẫn. Nhớ lại trước đây khi chính mình lợi dụng Tào Quốc Phong để đột nhập vào Huyễn Phủ, những người đó trước sau đều rất quan tâm chăm sóc chu đáo cho mình giống như con cháu của chính họ, thậm chí không tiếc hy sinh tính mạng cũng chỉ để bảo vệ sự an toàn cho mình.
Mỗi khi nghĩ đến đây, Quân Mạc Tà lại cảm thấy có chút áy náy. Vốn dĩ đến Huyễn Phủ là muốn thẳng thắn nói ra mọi chuyện sau đó đưa bảy vị Thánh hoàng như Tào Quốc Phong trở về Tà Quân Phủ dưỡng già.
Nhưng lại không ngờ rằng bọn họ ngay tại vụ nổ này mà chưa biết sống chết ra sao?
Chưa biết sống chết thế nào chính là cách nói dễ nghe nhất, trận nổ lớn như vậy cao thủ Thánh quân Thánh tôn còn không thể thoát khỏi thì với công lực của đám Tào Quốc Phong làm sao mà thoát được.
Hai mươi người được Miêu Khuynh Thành đưa ra từ trong Huyễn Phủ chẳng những không nghe lệnh bỏ chạy mà ngược lại, từng người mặt mày phẫn nộ đau thương, bay về phía này.
Nơi cư trú đều bị hủy diệt, toàn bộ người thân đều bị chết oan uổng, chỉ còn lại họ bơ vơ khổ cực thì dù có sống cũng còn nghĩa lý gì? Đời người nếu không có một chút tham vọng, nếu như có thể cùng chết chung thì đó chính là nguyện vọng hiện tại của họ.