- Hiểu rồi, chi bằng để tên Tống Thương kia đến bảo vệ ngươi, chuyện này ta sẽ tự mình giải quyết. Ta sợ con ma men này uống say thì sẽ làm hỏng việc.
Hải Trầm phong nóng lòng nói. Quan trọng là đi cùng tên mập này rất khó chịu
- Như vậy không được…
Đường Nguyên một mực từ chối: "Càng không muốn theo ta thì ta càng muốn bắt hắn đi cùng, ý nghĩ của ngươi trong đầu mau dập tắt đi…"! Hắn cười ác ý:
- Thiếu chủ đã từng nói rồi, ngươi chính là vệ sĩ thân cận nhất của ta.
Hải Trầm Phong một tay đỡ trán, lảo đảo như muốn ngã. Thực sự đã hết hy vọng rồi. Cái tên mập đó càng ngày càng sắc xảo.
- Đi thôi! Thiết Hoài Lập, nên làm thế nào thì sẽ làm như vậy!
Đường Nguyên hầm hừ nói:
- Có lão tử ở Thiên Hương, còn có thể khiến cho băng đảng con cháu nhà rùa kia bị lật ngược đi!
Thiết Hoài Lập mừng rỡ cảm tạ, lập tức bị Hải Trầm Phong lôi ra ngoài.
Trước khi ra ngoài còn được Đường Nguyên dặn dò:
- Nếu đã làm thì phải làm lớn! Tất cả thù mới hận cũ, nợ cũ nợ mới đều phải giải quyết sạch sẽ! Bất kỳ một nhà nào cũng không được buông tha. Lý Du Nhiên của Lý gia cũng không phải ngoại lệ, dám tàn nhẫn lợi dụng lão tử, không trả giá đắt sao được…
Khi Thiết Hoài Lập đi ra, trên trán đầy mồ hôi lạnh. Vị thần tài thiên hạ này lòng dạ cũng thật hẹp hòi.
Một mình Đường Nguyên ở trong thư phòng khúc khích cười, hắn lẩm bẩm:
- Lý Du Nhiên, ngươi là tên khốn nham hiểm độc ác, ngươi không cho lão tử yên ổn thì ta cũng khiến ngươi phải khổ sở.
Lúc này chỉ nghe một âm thanh bất ngờ vang lên:
- Ngươi như vậy mà khiến hắn khổ sở sao? Rõ ràng là đang giúp hắn một việc lớn. Haiz tên mập này, bổn thiếu gia vốn tưởng ngươi đã thông minh ra nhưng vẫn giống như trước, ngu ngốc đến nỗi hết thuốc chữa.
Vừa nghe thấy âm thanh này, Đường Nguyên nhảy chồm lên vui mừng gào thét như kẻ điên:
- Thiếu chủ, người đến thật rồi sao?
Ở phía sau hắn, một bóng người áo quần trắng đứng bồng bềnh ở đó, không phải Quân Mạc Tà thì là ai? Nhưng sự vui mừng điên dại của Đường Nguyên chỉ kéo dài được vài giây bỗng hắn trợn tròn mắt há hốc mồm, hắn sững sờ nhìn chằm chằm vào ba vị tuyệt thế giai nhân bên cạnh Mạc Quân Tà. Khóe miệng từ từ rớt ra hai hàng nước miếng, tí tách rơi trên mặt đất, rất lâu sau mới lên tiếng than vãn:
- Mẹ ơi, thiên hạ thực sự có người đẹp như vậy, mà lại còn là vợ của huynh đệ tốt của ta, vợ của bạn không được chiếm đây chính là việc bi thảm nhất, cùng lắm thì cũng chỉ thế này thôi….
Quân Mạc Tà dùng một quyền đánh vào bụng hắn, cười mắng:
- Mấy bà vợ của bổn thiếu gia ngươi cũng có thể nhìn sao? Coi chừng bị bọn họ xẻ thịt mỡ của nhà ngươi, nếu họ ra tay, cho dù bổn thiếu gia muốn cứu ngươi cũng lực bất tòng tâm.
- Nói bậy, người ta làm gì có thịt mỡ…