- Đường đại quan nhân chính là thiên hạ thần tài, lại là đại ngôn nhân của Tà Chi Quân Chủ ở trên cả cái đại lục này! Đương nhiên có tư cách nói lời như vậy, chỉ cần trên đời này còn tồn tại Tà Chi Quân Chủ, chỉ cần quân chủ đại nhân còn là chúa tể trên thế giới này, thì địa vị của Đường đại quan nhân vẫn còn bền vững, không ai có thể lay động! Cho dù là quân vương các quốc gia, nhìn thấy Đường đại quan nhân cũng cần nể mặt, thậm chí là cẩn tâm dực dực (dè chừng).
Thiết Hoài Lập chua sót nói:
- Cũng là vì nguyên nhân này, mà ta mới muốn trở thành môn nhân dưới chướng Đường đại quan nhân ngài!
- Đây tính là cái lý do gì chứ?
Trong thanh âm của Đường Nguyên đã ngập tràn sự tức giận:
- Quân tam thiếu có giao tình với ta từ thời niên thiếu, cho đến hiện giờ vẫn như vậy. Đó từ đầu đến cuối chỉ là tình nghĩa riêng giữa hai chúng ta, với lũ ngoại nhân các người... có cái quan hệ gì? Hắn bây giờ là Tà Chi Quân Chủ thì sao? Cứ như lúc ngày bị Tam Đại Thánh địa căm thù, toàn bộ không ai xem trọng hắn, ta vẫn như cũ kiên trì đứng về phía hắn. Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng coi trọng thân phận năng lực của hắn, điều duy nhất ta coi trọng cũng chỉ có bản thân hắn, Quân Mạc Tà! Mặc cho Quân Mạc Tà không còn là Tà Chi Quân Chủ, kể cả chỉ là một tên khất cái, một tên tàn phế, hắn cũng vẫn là huynh đệ của Đường Nguyên ta! Điểm này, vĩnh viễn sẽ không thay đổi! Điều này, đối với thị thi phi phi chốn quan trường của các ngươi chẳng có chút quan hệ nào!
- Ta trịnh trọng nhấn mạnh, Đường Nguyên ta, chỉ là một gian thương, bất kể là ở Thiên Hương thành, hay là bất cứ nơi nào trên Huyền Huyền đại lục, cũng không có bất kì một phe phái nào thuộc về Đường Nguyên này. Nhất là chốn quan trường thị phi lẫn lộn, thì càng như vậy! Thanh danh của Tà Chi Quân Chủ, cũng không phải thứ mấy người các ngươi có thể dùng tới làm bình phong mà dương oai diễu võ! Này không đơn thuần là cấm kỵ của Tam thiếu, mà còn là cấm kị của Đường Nguyên này!
Đường Nguyên hùng hồn nói.
Thiết Hoài Lập không chút xung động, trầm giọng nói:
- Đại quan nhân thấu hiểu tình đời, là bởi vì đại quan nhân đã đứng ở trên đỉnh của thế giới này, đương nhiên cũng có thể tiêu sái vô tận. Nhưng đa số mọi người vẫn còn lận đận bên trong chốn hồng trần. Kẻ thân bất do kỷ là hạ quan đây nửa đời tung hoành trong quân ngũ, vì cảm cho rất nhiều gia quyến của các huynh đệ bỏ mình, lại bị người lăng nhục mà không chỗ khiếu nại, dứt khoát kiên quyết từ bỏ vĩ trí tiền đồ rộng mở ở đó, trở lại Thiên Hương, ý tưởng duy nhất, cũng chỉ làm chút việc cho các tướng sĩ đã vì ta mà bỏ mình!
Đường Nguyên nghiêng đầu nhìn hắn, trào phúng nói:
- Nói thì êm tai đó, nhưng những điều ngươi thực hiện cũng vàng đỏ nhọ lòng son, không ngại gia nhập môn hạ của một thương nhân nhỏ bé. Hiện giờ ngươi còn nhớ rõ ước nguyện ban đầu ngày đó của mình sao!?
- Sao lại không nhớ rõ! Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng quên đi dù chỉ là một khắc!
Thiết Hoài Lập kích động nói:
- Hạ quan từ khi trở lại Thiên Hương, Mộ Dung lão gia tử tự mình bố trí chuẩn bị cho ta đầy đủ, vốn là làm chủ bộ, sau đó lại làm Ngự Sử, ngôn quan, nhiều lần trắc trở, lại đến kinh thành đạo đài. Nhưng sau khi Mộ Dung lão gia tử thoái ẩn, hạ quan dừng ở tam phẩm, trở thành giám sát trưởng quan hiện giờ của ti giám sát kinh thành.