Con đường này, đúng là con đường ngày trước Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên đi đến gặp Đông Phương Vấn Tâm.
Còn nhớ khi đó, cũng tại nơi này đã gặp phải sát thủ chí tôn Sở Khấp Hồn.
Nhưng khi đó tuyết rơi trắng trời, trên mặt đất khắp nơi lạnh lẽo, còn hiện giờ gió thu đìu hiu, lá vàng rơi rụng. Không ít cây cối trong rừng lá đã chuyển sang màu đỏ, một vùng rực rỡ, phong cảnh tuyệt đẹp như đang chìm trong mộng ảo, chẳng giống chốn nhân gian.
Một đường đi tới, bốn người tuy rằng ai ai cũng đề cõi lòng đầy tâm sự, nhưng trước cảnh trí như vậy, cũng thấy thoải mái hơn nhiều...
Cho dù lúc đi lúc nghỉ giống như du sơn ngoạn thủy bình thường, nhưng tốc độc cũng nhanh hơn nhiều lần so với người bình thường.
Chỉ mất mấy ngày đã trông thấy được Thiên Hương thành.
Quân Mạc Tà nhìn thấy tòa thành hùng vĩ này, trong nhất thời lẫn lộn trăm ngàn cảm xúc.
Cứ đừng từ xa ngắm nhìn, ngơ ngơ ngẩn ngẩn một hồi lâu.
Bọn người Mai Tuyết Yên có thể cảm nhận được cảm giác trong lòng hắn lúc này, nên tất cả đều lẳng lặng đứng cạnh bên hắn.
Thật lâu sau, Quân Mạc Tà mới thở dài, nói:
- Vào thành đi. Tới thẳng chỗ Đường Nguyên. Chúng ta sẽ băng qua thành.
Bốn người cứ như vậy lặng lẽ tiến vào Thiên Hương thành, không làm king động đến ai cả.
Thiên Hương thành vẫn vậy, nhưng cảnh còn người mất, mọi thứ không còn như xưa nữ, góc nhìn và cảm xúc đã khác rồi…
Ba trong bốn người kia đều rất hứng thú với quê cũ của Tà Chi Quân Chủ. Miêu Tiểu Miêu rất muốn biêt được quê của người trong lòng là như thế nào. Kiều Ảnh thì đối với nơi sinh ra Tà Chi Quân Chủ cực kỳ hứng thú. Còn Mai Tuyết Yên, tuy rằng đã từng ở Thiên Hương thành một đoạn thời gian, nhưng trước sau đều quá nhiều việc phải làm, hầu hết thời gian đều ở lại bên trong Quân Phủ cũ, cũng chưa từng thăm thú Thiên Hương thành này cho kĩ. Về sau thì lại vội vàng chuyển nhà, khó có gặp được ngày như hôm nay, vừa lúc bù lại tâm nguyện trước đó!
Quân đại thiếu gia cũng lần đầu tiên nếm được loại đau khổ này, đau khổ khi phải đưa nữ nhân đi dạo phố!
Mặc dù thân thể Quân Mạc Tà dẻo dai như thế, nhưng sau một ngày đi dạo vòng quanh phố lớn ngõ nhỏ cùng ba vị mỹ nữ, đầu gối cũng đã bắt đầu run run. Quân đại thiếu gia không ngừng âm thầm kêu khổ, nhưng lần này du ngoạn lại khiến cho áp lực buồn rầu trong lòng Kiều Ảnh giảm đi nhiều, còn Miêu Tiểu Miêu, lo âu dọc đường đi cũng cũng tiêu mất bảy phần sau khi dạo phố. Bao nhiêu cái lợi như thế, lần này mệt mỏi như thế cũng đáng!
Bản năng dạo phố của nữ nhân quả thật là cường đại, cuối cùng đã đem cường giả hiếm có như Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia mệt muốn chết, thế mà các nàng còn chưa đi xong. Phải nói vẫn là Mai đại mỹ nhân biết thương người, nhìn thấy tình cảnh bi thảm hai chân run run, sắc mặt trắng bệch của người nào đó, tranh thủ nói với hai vị mỹ nhân khác kết thúc chuyến du lãm hôm nay!
Ban đêm, bốn người thần không biết quỷ không hay đi tới chỗ cơ mật trọng yếu đầu tiên của Thiên Hương Thành - Quý Tộc Đường.
Nhắc đến thì sư phòng vệ nghiêm ngặt của Quý Tộc Đường, cho dù xét trên toàn bộ đại lục, thì cũng phải xếp vào hạng nhất nhì. Nhưng bốn vị này là nhân vật nào chứ? Ít nhất cũng là cường giả điên phong cấp Thánh hoàng, cái gọi là phòng vệ nghiêm ngặt hạng nhất hạng nhì đại lục trong mắt bọn họ, lại sơ hở chồng chất, căn bản không trở ngại gì.