Biên Tập: Goncopius
Đông Phương Vấn Tâm nói không sai, nàng đúng là người hiểu rõ Quân Vô Hối nhất!
Bạch y quân thần Quân Vô Hối ngạo khí như thế, trọng tình trọng nghĩa như thế, làm sao lại chịu chỉ mình sống đây?
Nhiều huynh đệ vì mình mà chết như vậy, cũng đã qua nhiều năm rồi, hiện giờ Quân Vô Hối ngươi cứ như vậy mà sống lại sao?
Quân Mạc Tà thở dài một hơi, nhà ai mà không có kiều thê cùng con nhỏ cần chiếu cố? Nhà ai mà không có phụ mẫu song thân chờ phụng dưỡng chứ?
- Mạc Tà, việc này không cần nói nữa, con đi đi, đi làm chuyện của mình đi thôi!
Đông Phương Vấn Tâm ngồi lẳng lặng, nhìn Quân Mạc Tà, mặt lộ ra một vẻ cười ôn nhu:
- Hành tẩu bên ngoài thì bản thân cần phải bảo trọng.
Quân Mạc Tà gật gật đầu. Hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được tình thương của mẹ từ mẫu thân mình.
- Chờ sau khi con trở về, mẫu thân sẽ tự mình chủ trì đại hôn cho ngươi!
Trên mặt Đông Phương Vấn Tâm hiện lên vẻ hạnh phúc làm động lòng người, mỉm cười nói:
- Không cho ngươi tiếp tục kéo dài nữa, nương chờ đợi ngày này đã lâu lắm rồi, chờ rất khổ rất khổ...
Trong lòng Quân Mạc Tà dâng lên một cỗ chua xót khó nói lên lời, suýt nữa là rơi lệ.
- Còn có một việc, chính là mấy người của Thiên Quan Lĩnh Thượng. Lần trước phái người qua bên đó, muốn đón bọn họ trở về. Nhưng bọn hắn bất kể như thế nào cũng không chịu đi. Ta đã phái người qua bên đó tặng tất cả những thứ cần thiết cho cuộc sống, cũng đã phái người cảnh cáo các quốc gia đại lục, bất luận là có động tĩnh gì, cũng đều không được kinh động. Mẫu thân thấy con làm vậy có gì chưa vừa lòng không?
Quân Mạc Tà cẩn thận nói.
- Các thúc bá của con, đều có tình cảm thâm hậu với phụ thân con. Bọn họ sẽ không rời đi đâu, bọn họ..., cũng chỉ là đang chờ đợi ngày đó mà thôi.
Đông Phương Vấn Tâm thản nhiên cười cười:,
- Cứ kệ bọn họ đi, con làm như vậy, đã là tốt lắm rồi.
Ra khỏi cửa phòng Đông Phương Vấn Tâm thì đột nhiên Quân Mạc Tà cảm giác trong lòng mình cái gì đó không rõ ràng, cảm thấy được chuyện trên thế gian này muôn đời đều là hư ảo mơ hồ... Xế chiều hôm đó, Quân Mạc Tà cùng cùng Mai Tuyết Yên, Miêu Tiểu Miêu còn thêm cả Kiều Ảnh, bốn người chuẩn bị vài thứ ra khỏi Tà Quân phủ. Một đường đi thẳng vào biên giới thông với Huyễn Phủ.!
Việc tìm đường vào Huyễn Phủ đương nhiên là cần tới Miêu Tiểu Miêu rồi. Mai Tuyết Yên là trợ thủ lớn nhất của Quân Mạc Tà. Còn viêc mang thêm Kiều Ảnh theo là vì để nàng giải khuây một chút. Dù sao, trong chúng nữ đang ở Tà Quân phủ bây giờ, chỉ có Kiều Ảnh là đáng thương nhất.
Tình cảnh chiến đấu thảm khốc quyết liệt của trận chiến trước đó, có thể nói là Kiều Ảnh đã tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình, khó tránh khỏi bóng ma trong lòng.
Quân Mạc Tà chính là người hiện đại xuyên qua thời không, đối với những vấn đề tâm lý này cũng hiểu được ít nhiều. Biết được trong lòng Kiều Ảnh đau xót, phải mau chóng nghĩ cách hóa giải. Nếu cứ để tích tụ mãi, đến khi hối hận thì đã muộn rồi.