Biên Tập: Đường Phi
- Đại hôn?
Quân Mạc Tà khổ mếu máo cười. Đại hôn của mình, có vẻ như cũng không phải là chuyện đơn giản dễ dàng như vậy. Hơn nữa cũng không hoàn toàn là chuyện của mình.
Đại hôn Tà chi chủ, đây chính là chuyện trọng đại của cả cái đại lục này đấy!
Ở địa vị ngày hôm nay, cho dù mình muốn khiêm tốn một chút chỉ sợ cũng không được.
- Mẫu thân, chuyện này hay là cứ để sau hãy nói vậy. Thật ra chuyện ta lần này phải xử lý, đúng là có luên quan đến nhà Tiểu Miêu bên kia.
Quân Mạc Tà trịnh trọng nói:
- Phía bên Huyễn Phủ mãi mà không có tin tức truyền đến, không chừng là đã thật sự xảy ra chuyện gì rồi. Ta lần này đi ra ngoài, chính là muốn đi xem xem, bên kia rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Quân Mạc Tà ngoài miệng giải thích, nhưng trong lòng lại mơ hồ có dự cảm. Đông Phương Vấn Tâm đối với việc này, sốt ruột là đương nhiên, nhưng hôm nay lại tùy tiện đề cập đến, không khỏi có chút gấp gáp quá. Mọi người bây giờ cũng đã ở cùng một chỗ, chẳng lẽ còn có thể chạy đi mất sao? Đại hôn hay không, nói đến cùng, không phải chỉ là một cái nghi thức thôi sao!
Ngay cả Quân lão đã nhàm chán đến chết, mà cũng còn không sốt ruột với chuyện này, chỉ có đốc thúc mình nhanh chóng "cái kia", Vậy vì sao mẫu thân lại gấp gáp như vậy?
- Mẹ cũng chỉ là muốn mau mau được bế cháu thôi. Đừng nói là mẹ, ngay cả Mẫn gia gia của ngươi cũng nóng ruột lắm rồi!
Đông Phương Vấn Tâm hơi có vẻ phật lòng nói:
- Ngươi cứ lằng nhằng như vậy, khiến mẹ thật không biết khi nào thì mới có thể bế cháu đây. Bây giờ, mấy tỷ muội cùng tuổi ta, cũng đã được bế cháu hết cả rồi, có vài người, con cũng sắp cưới vợ rồi kìa. Mà ngươi thì sao, cư nhiên còn nửa điểm động tĩnh cũng không có. Không nói đâu xa làm gì, ngay đến Tam thúc của ngươi, hai người bọn họ mới có bao nhiêu...
- Chuyện này thì liên quan gì đến Tam thúc chứ! Hai người bọn họ lúc nào cũng bùi bùi ngọt ngọt cả, ta làm không được. Ngài muốn ôm cháu cũng không cần vội vả như vậy chứ?
Quân Mạc Tà mí mắt chớp lia lịa:
- Hơn nữa, những tỷ muội kia của ngài, sao có thể so với ngài được? Các nàng một đám bây giờ đều hoa tàn ít bướm, mười phần thiếu phụ luống tuổi có chồng. Làm gì có ai được như người, vẫn đẹp như tiểu cô nương vậy.
Quân Mạc Tà cợt nhả nói:
- Mẹ, nếu hai người chúng ta cùng đi dạo phố, mọi người không tưởng ngài là muội muội của ta mới là lạ đó... Ta mà nói chúng ta là mẹ con khẳng định không ai thèm tin đâu.
- Thế thì sao chứ? Cho dù là người khác nhìn thấy trẻ thế chứ trẻ nữa cũng có ích lợi gì? Lòng của mẹ sớm già cỗi rồi!
Đông Phương Vấn Tâm từ từ thở dài:
- Một ánh mắt hài lòng của cha ngươi hơn hẳn tất cả... Không có cha ngươi ở bên, thì có là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ... Cũng chẳng còn ý nghĩa!
- Phụ nữ đẹp là để người khác ngắm. Nhưng vẻ đẹp của một nữ tự, cả đời chỉ nở rộ vì một người, sáng lạn trong nháy mắt, nhưng cũng là vĩnh hằng.
Đông Phương Vấn Tâm thản nhiên nói:
- Không có người kia, cho dù là tuyệt đại phấn hồng, quốc sắc thiên hương, cũng không tránh khỏi sớm muộn sẽ thành một bộ xương khô mà thôi!