Biên Tập: Đường Phi
- Sau khi đại chiến chấm dứt, suốt dọc đường trở về, ta chính là cảm thấy chuyện này thật sự không tiện mở miệng.... Khụ khụ...
Quân Mạc Tà ra vẻ xấu hổ nói:
- Da mặt của ta, dù sao cũng vẫn khá là mỏng, nếu không phải hôm nay ngươi tới ép hỏi, ta thật ra không biết khi nào mới có thể nói cho ngươi. Ta chính là người như vậy, rất dễ thẹn thùng...
Kiều Ảnh chỉ cảm thấy trong lòng mình hỗn loạn thành một đoàn.
Một cảm giác vừa buồn cười, vừa tức giận, còn có chút thương cảm, hoặc là nói có chút cảm giác buồn bả tự nhiên nảy sinh trong lòng... Thật nhiều cảm xúc phức tạp tới cực điểm, lại trỗi dậy cùng một lúc. Loại cảm giác rối loạn này, thật sự là khó có thể hình dung...
Trong lúc cấp bách, vẫn nhịn không được mà liếc tên Quân Mạc Tà kia một cái. Độ dầy da mặt của hắn, phỏng chừng Thiên Trụ Sơn cũng phải cúi đầu xưng thần, thế mà còn có thể bày ra bộ dạng "Ta ngượng ngùng quá" mà nói da mặt của ta dù sao vẫn khá là mỏng cho được... Lời này mới thật sự chân chính trợn mắt nói dối a! Thử hỏi thiên hạ này, còn ai có da mặt dày hơn ngươi chứ?
Có chặt đầu ta cũng không tin đâu!
- Nếu đã không thể mở miệng, vậy cứ dứt khoát không cần mở miệng đi! Chuyện hôm nay Phủ chủ đại nhân cứ coi như chưa từng phát sinh là được. Kiều Ảnh đương nhiên biết nên sống như thế nào, cũng không cần Phủ chủ đại nhân lao tâm phí sức, miễn cưỡng để làm!
Kiều Ảnh nói rõ ràng, quay đàu chỉ để lại một câu cuối cùng, sau đó, mang theo một làn gió thơm phiêu phiêu lắc lắc bay mất.
Kiều đại mỹ nhân không biết là e lệ rụt rè hay là tức giận quá mức mà vừa đi mặt lại vừa đỏ lên bừng bừng, hạ thấp thanh âm mắng một câu:
- Vẫn là cái tên đăng đồ tử chết tiệt ngày đó!
Có điều tức giận cũng là vì... Người này lại dám bày ra một bộ không tình nguyện… cứ như là hắn bị thiệt thòi lắm ý... Hừ!
Chỉ là trải qua nháo loạn cẩu huyết như thế, bi thương nặng nề trong lòng Kiều Ảnh lúc trước cũng vì thế mà tự nhiên tiêu giảm rất nhiều.
- Này. Kiều cô nương. Chuyện này không thể cứ xem như chưa từng xảy ra như cô nói được á.... Đã nhận ủy thác của người ta, phải bảo đảm chữ tín, đối với những gì lệnh sư trước khi lâm chung nhờ vả, tại hạ nhất định phải làm bằng được nha! Cho dù là lên núi đao xuống chảo dầu cũng có là gì... Ngươi không thể đẩy ta vào thế bất nghĩa chứ,... Đúng vậy, ý của ta kỳ thật kỳ thậ...t
Thanh âm có vẻ nóng lòng của Quân Mạc Tà ở phía sau, còn vọng theo mà lọt vào màng tai.
Rõ ràng có thể suy ra được, Quân đại thiếu đối với chuyện này rất chấp nhất:
- Kiều cô …à.... ờ, Tiểu Ảnh..., cái kia... ngươi trước đừng vội đi, hai chúng ta tiếp tục thương nghị một chút, làm thế nào mới có thể hoàn thành nguyện vọng của Cổ Hàn tiền bối, rốt cuộc là dùng phương thức gì, hay là nghi thức nào, tư thế nào để...
Nửa trước của những lời người nào đó nói thì rất chi đạo mạo, còn thêm cả đạo nghĩa trong đó. Đáng tiếc, càng nói tiếp thì càng lộ ra bộ mặt thật. Những gì nên nói không nên nói, những câu có thể nói những câu không thể nói, đều phun ra hết cả...