Biên Tập: Thương Long
"Cổ Hàn" …Quân Mạc Tà yên lặng một trận, sau lúc lâu mới nói:
- Kiều cô nương vì sao đột nhiên hỏi như vậy?
- Ta hy vọng có thể nghe được lời nói thật của Phủ chủ đại nhân, bởi vì ta biết trong chuyện này tất có ẩn tình!
Thanh âm của Kiều Ảnh rất thấp cũng rất trầm, nhưng trật tự rõ ràng:
- Ngày đó ngươi đến Thánh Địa, mục đích lúc đầu là muốn để cho ta cùng Tà Quân phủ phối hợp tác chiến. Ngươi có lẽ đã nhìn trúng độc môn tuệ nhãn thần thông của ta. Hy vọng có thể vào lúc đối phó với ngoại tộc chí tôn Thiên Nhẫn, để cho ta phát huy mức mạnh.
- Có phải không?
Quân Mạc Tà bất đắc dĩ gật đầu, nói:
- Việc này không sai.
- Nhưng trong suốt qua trình chiến đấu lúc sau, ta lại từ đầu tới cuối đều không có ra tay! Cũng không phải là không có cơ hội, mà... Chính là Tuyết Yên luôn luôn như vô tình ngăn cản ta, trước sau không cho ta xông lên phía trước, Tuệ Nhãn của ta... trong suốt trận chiến này đến một lần cũng không được thi triển. Đối với trận chiến này, vũ khí bí mật của Thánh địa như ta đây đúng là một chút tác dụng cũng không có!
Kiều Ảnh thản nhiên nói:
- Thiết nghĩ đó là bởi vì ngươi đã đổi ý. Cho nên Mai Tôn Giả mới không cho ta ra tiền tuyến giết địch! Còn giữ ta ở lại hậu phương lớn, mục đích duy nhất chính là phải bảo vệ ta, bảo đảm chắc chắn an toàn của ta. Có phải thế không?
- Cái này cũng không sai.
Quân Mạc Tà thản nhiên gật đầu.
- Nhưng ngươi vì sao lại thay đổi ý định ban đầu chứ? Ta thật sự nghĩ không ra còn có người nào, còn có chuyện gì có thể thay đổi quyết định của ngươi!
Kiều Ảnh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Quân Mạc Tà trân trối:
- Đáp án duy nhất cũng chỉ có chuyện xảy ra vào ngày ngươi cùng sư phụ ta Cổ Hàn nói chuyện. Người khẳng định là đã nói gì đó với ngươi, thuyết phục ngươi, cho nên ngươi mới thay đổi ý định ban đầu!
Quân Mạc Tà tròn mắt mà chống đỡ. Kiều Ảnh lại có thể liên hệ tới chuyện này? Nhưng vấn đề này, bây giờ không dễ trả lời. Dường như trả lời như thế nào cũng đều không đúng!
Kiều Ảnh lấy ra khối ngọc bội kia từ trong lòng, để trong lòng bàn tay lặng lẽ v**t v*, thấp giọng nói:
- Cho nên, ta muốn biết, sư phụ ta, người... Rốt cuộc đã nói gì với ngươi? Tin rằng lão nhân gia hắn, cũng đã có dự tính đối với tương lai của ta. Ta muốn biết, hắn muốn an bài ta như thế nào? Ta biết ta không nên tùy tiện hỏi Phủ chúa đại nhân, chuyện này có thể sẽ khiến phủ chúa đại nhân khó xử. Nhưng ta thật sự rất muốn biết, sư phụ đối với ta mà nói không chỉ là người khai sáng, mà còn giống như thân phụ. Phủ chúa đại nhân, xin ngươi, xin ngươi nói cho ta biết!
- Khụ khụ khụ... Kiều cô nương, ngươi khát không? Có muốn uống chén nước trước hay không? Có ai không, bưng chén trà lại đây.
Quân Mạc Tà đột nhiên có chút xấu hổ, nhất thời không phản bác được, bất đắc dĩ lai giở chiêu cũ rích kia để lảng tránh.