Biên Tập: Thương Long
- Đại quân cứu viện Thiên Phạt, tổng cộng mười hai vạn tám nghìn chín trăm, toàn bộ xuất chiến, cuối cùng chết trận hơn ba vạn!
Quân Vô Ý thở dài một hơi.
- Viện quân Đại lục khác bởi vì tới muộn, tổn thất cũng không quá lớn.
Độc Cô Tung Hoành im lặng nói:
- Nhưng thực lực của bọn họ tương đối yếu kém, đối mặt lũ hỗn tạp ngoại tộc cũng không nhiều đường sống để mà chống đỡ. Tham chiến mười ba vạn người, cuối cùng chỉ có không đến mười vạn trở về! Quân thuộc Tàn Thiên Phệ Hồn, tổng cộng chết trận mười ba người, còn lại, tất cả đều trọng thương.
Ưng Bác Không cả người vẫn quanh quẩn lên sát khí nồng đậm, yên lặng nói. Nói xong những lời này, hắn đã quay mặt đi, lén lút lau qua khóe mắt. Những người này đã hơn một năm rồi, hầu hết đều cùng mình sớm chiều chung sống, hảo chiến hữu, hảo huynh đệ...
Quân Mạc Tà ảm đạm thở dài, nói:
- Phàm là người tham dự trận chiến này mà bỏ mình chết đi, toàn bộ phải chôn cất chu toàn, đối đãi gia quyến của họ, cần giống như đối đãi người nhà công thần, chiếu cố ổn thỏa. Nếu họ có yêu cầu gì, chỉ cần không phải yêu cầu vô lý, cố gắng thỏa mãn tối đa! Đối với con cháu đời sau của bọn họ, đều cần phải cẩn thận bồi dưỡng! Bất kể như thế nào, chúng ta cũng không thể để cho những anh hùng ở dưới cửu tuyền còn mắng chúng ta, những kẻ đang sống này là lòng lang dạ sói, vong ân bội nghĩa! Đây là vấn đề cơ bản trong cách làm người, cũng là đạo đức tín nghĩa mà trước nay chúng ta kiên trì gìn giữ! Trăm triệu không được qua loa!
Mọi người đồng thời dùng sức gật đầu, trịnh trọng nhận lệnh.
- Còn điều này, nhất là đối với những người thi hành của Tà Quân phủ! Nếu phát hiện có người dám can đảm khi dễ nhục mạ công thần quả phụ, con cháu anh hùng, như vậy, một khi phát hiện, không cần biết là người nào, thân phận gì, lai lịch gì, đều giết không tha!
Quân Mạc Tà lành lạnh nói. khẩu khí nghiêm túc, cho thấy quyết tâm của hắn bền vững tới như thế nào!
- Ta sẽ tức khắc hạ lệnh, đem mệnh lệnh này nhanh chóng truyền đi khắp thiên hạ!
Mai Tuyết Yên gật gật đầu. Ánh mắt nhìn vào Quân Mạc Tà, lại có thêm vài phần sáng rọi, kiêu ngạo từ tận đáy lòng.
Đối đãi "Công thần chi hậu..." Là vấn đề tồn tại phổ biến ở đại lục này. Có rất nhiều người nhà tướng sĩ chết trận bởi vì không còn chỗ dựa, mà bị khinh khi làm nhục, bị xem như hàng hóa mua bán trao đổi, bị coi như nô lệ nhà quyền quý. Nữ tử có chút tư sắc, vận mệnh còn thảm không nói nổi.
Nghiêm lệnh của Quân Mạc Tà ban ra vào lúc này,có thể nói là hữu ích vô cùng!
- Chúng ta quyết không thể làm cho anh hùng sau khi đổ máu còn phải rơi lệ!
Quân Mạc Tà trịnh trọng, một lát sau hắn mới nhẹ giọng nói:
- Đương nhiên công đạo là ở lòng người. Nếu gia quyến của những anh hùng này có phạm pháp hoặc là phạm phải những tội không thể tha thứ khác, thì cũng không thể dung túng! Anh hùng, hai chữ này, tất nhiên là một phần quang vinh, nhưng cũng không thể ỷ vào quang vinh ấy mà ăn bám cả đời. Trên mặt này, vẫn là cần có chừng mực.
Trong mắt Độc Cô Tung Hoành và Mộ Dung Phong Vân đồng thời lộ ra vẻ tán thưởng. Những gì Quân Mạc Tà an bài, có thể nói là cực kì ổn thoả. Cứ như vậy, có thể tránh khỏi rất nhiều bi kịch phát sinh, đồng thời cũng tránh được công thần sau khi được tôn vinh, lại không chịu cầu tiến, tác oai tác quái, bôi nhọ thanh danh anh hùng.