Biên Tập: Thương Long
Đại chiến còn ở trước mặt, mà tên Cửu U Thập Tứ Thiếu này lại có thể vứt bỏ chiến hữu, một mình đào tẩu! Hành vi lâm trận bỏ chạy loại này, theo luậ...t Đáng chém!
Có điều mặc kệ Quân Mạc Tà gọi to như thế nào, Cửu U Thập Tứ Thiếu cũng sống chết không chịu quay đầu lại.
Nhu nhược sao... ừ cứ cho là nhu nhược đi. Lâm trận chạy trốn sao... vậy thì cứ cho là lâm trận chạy trốn. Ngươi thích nói sao thì nói đi, dù sao còn hơn nhiều so với ở lại chỗ này mà đánh đấm với đồ b**n th** gấp nhiều lần.
Dù sao cũng chẳng có cái quân luật nào có thể quản đến bản công tử được. Ban đầu bản công tử tới đây vốn là tính toán xem náo nhiệt, bây giờ kịch thì không xem được, lại phải tự mình diễn trò. Nếu phải diễn đến cuối cùng, hơn nữa phải cùng loại đối thủ cực phẩm b**n th** này diễn trò, bản công tử sau này làm sao mà lăn lộn giang hồ được. Đối thủ xuất chúng như vậy, thôi thì cứ giữ lại cho Quân đại thiếu gia ngài tự giải quyết đi...
Vị Quy Điền Đạm Đằng này khẳng định đánh thì đánh không lại mình rồi, nhưng cái dáng vẻ ghê tởm kia... thì thật sự là chết người ta nha!
Cửu U Thập Tứ Thiếu vừa chạy, vừa vận khởi công lực của mình, ngưng nước lại từ trong không khí, rửa tay hết lần này đến lần khác... Cũng hạ quyết tâm, chỉ cần thấy ai đó, liền lập tức lột toàn bộ y phục của hắn xuống, tự mình mặc vào. Mấy thứ như tay chân này thì không mua mới được, đành phải rửa nhiều thêm mấy lần. Nhưng bất kể như thế nào, y phục đen thùi này khẳng định không thể mặc tiếp nữa...
Kiểu đào chiến như thế, hơn nữa còn là bỏ chạy trước khi đối kháng độc lập với người khác... đối với Cửu U Thập Tứ Thiếu mà nói, tuyệt đối là lần đầu tiên trong đời! Quy Điền Đạm Đằng tuyệt đối không biết được, bản thân lại làm được chuyện mà cả thiên hạ này không ai làm nổi, thật sự là đáng kiêu ngạo...
Loại thành tựu này, chắc là đến cả Quân đại thiếu gia cũng không thể làm được. Cho dù trong tương lai Quân Mạc Tà thực lực có thể toàn diện còn hơn Cửu U Thập Tứ Thiếu, nhưng mà, tối đa cũng chỉ có thể đánh chết Cửu U Thập Tứ Thiếu là cùng, làm sao có thể làm hắn sợ đến bỏ chạy được. Mà, đúng hơn phải là cực kì ghê tởm mà chạy mất!
Quân Mạc Tà tức giận tới cực điểm, hãy còn muốn tiếp tục mắng to vì Cửu U Thập Tứ Thiếu bỏ cuộc giữa đường. Nhưng công kích của Quy Điền Đạm Đằng đã đến rồi! Đối mặt với kẻ đang liều mạng này, Quân Mạc Tà tiếp chiêu cũng không được, mà không tiếp lại càng không được.
Lúc này Quy Điền Đạm Đằng cả người giống như là một con nhím hình người ghê tởm tới cực điểm, cho dù là chỉ dính vào một chút, cũng có thể ghê tởm đến vài ngày ăn không ngon được...
Trận này còn đánh cái nỗi gì? Dù sao đánh giáp lá cà là nhất định không được!
Nếu đánh gần không được thì chỉ có công kích từ xa thôi. Quân Mạc Tà cấp tốc lui về phía sau, vừa lui vừa nắm chặt Lôi quyết. Hơn trăm đạo lôi điện cuồng mãnh vang ầm ầm chém xuống dưới. Quy Điền Đạm Đằng lại hoàn toàn mặc kệ, chỉ một mực điền cuồng truy kích Quân Mạc Tà.
Dưới tốc độ di động bậc này của hắn, đa số lôi điện đương nhiên là sẽ chém trượt. Nhưng chém nhiều nhát cũng phải có nhát trúng, cuối cùng cũng có mấy cái rơi trúng vào người hắn. Nhưng Quy Điền Đạm Đằng cũng cắn chặt răng, không hề giảm tốc độ mà vọt tới. Cho thấy hắn kiên quyết muốn giết Quân đại thiếu tới mức nào…