Biên Tập: Thương Long
Muội Vĩ Lượng Thương gật đầu:
- … Đúng, đúng vậy!
Thầm nghĩ chỉ cần ta khôi phục, làm sao còn quản ngươi làm cái gì, phong độ quân tử chó má, bổn tọa sẽ một phen b*p ch*t ngươi! Đem sự ngu ngốc của người này giáo hóa con cháu Thần Tộc đời sau!
- Lời này cũng có lý, ta sẽ lại một lần phong độ quân tử!
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, tươi cười phất phất tay, quát:
- Thêm một đạo nữa!
Vang ầm ầm một tiếng, một đạo tím sắc Lôi điện ầm ầm từ trên trời giáng xuống bổ vào trên thân thương Muội Vĩ Lượng. Đem toàn bộ thân hình hắn đánh cho nhảy dựng lên, lộn mấy vòng, nằm ngửa mặt lên trời, trên người xuất hiện từng luồng sương khói.
- Này! Sao lại thế này? Lôi kiếp chẳng lẽ lại như thế này? Chẳng lẽ nói, thực ra đều là do ngươi làm?
Muội Vĩ Lượng Thương phun ra một làn khói đen bị phẫn quát.
- Đại Năng Dị tộc … Ngươi quá khen rồi! Vừa rồi chính là bản nhân có phong độ quân tử, khiến ngài ái mộ.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói:
- Thế nào? Phong độ quân tử của Quân Mạc Tà ta, được đấy chứ?
- Ta ta ta … Ta vừa rồi vẫn cho rằng là Thiên kiếp… Thì ra là…
Muội Vĩ Lượng Thương không căm phẫn không được.
Đối phương không biết như thế nào, thế nhưng có thể lấy sức người vận dụng Lôi điện. Sớm biết như vậy Mình sớm đã trốn chứ đâu có ngu ngốc kiên trì ngạnh kháng. Đến bây giờ công lực bản than cạn hết, hoàn toàn không có chiến lực, sa vào cảnh dê chờ miệng cọp…
- Ta thật hận! Ta thật hận a… Trời ơi!
Muội Vĩ Lượng Thương khóc không ra nước mắt, ngửa mặt lên trời hô to!
Cảm giác cá nằm chết thớt vốn không thích thú gì. Hơn nữa Muội Vĩ lượng Thương lại là do tự mình chuốc lấy cái cảm giác này thật là không biết nói sao cho được nữa.
- Ngươi rất hận? Hận ngươi là con bà nó!
Quân Mạc Tà gào một tiếng thật to, "Thương" một tiếng, Viêm Hoàng Chi Huyết đột nhiên bay ra. Mang theo hoan khoái bay qua hướng Muội Vĩ Lượng Thương.
- Chậm đã! Quân Mạc Tà, ngươi là cường giả Huyền Huyền đại lục thì phải có phong phạm của cường giả! Chờ ta khôi phục, cùng ngươi quyết một trận tử chiến được không?
Muội Vĩ Lượng Thương sợ hãi vạn phần kêu to lên.
- Phi! Cho ngươi cơ hội khôi phục? Ngươi nghĩ rằng ta ngu giống ngươi sao?
Quân Mạc Tà phất tay, khiến Viêm Hoàng Chi Huyết động tác nhanh hơn.
Viêm Hoàng Chi Huyết "Sưu", một tiếng, giống như tập vào một chiếc cọc gỗ không thể nhúc nhích, cắm thẳng vào bụng Muội Vĩ Lượng Thương.
Muội Vĩ Lượng Thương rống to một tiếng, nóng lòng liều mạng, muốn phát tự bạo hòng đồng quy vu tận, tức thời lại phát hiện bi ai. Theo chuôi kiếm bắt đầu áp sát đan điền. Chính mình ngay cả năng lực tự bạo cũng đánh mất, không khỏi thở dài, đôi mắt trợn tròn, miệng huyên thuyên kêu lên…