- Chuyên gì?… Sang Thượng Bắc Đảo vẫn đang chấn động cho Vạn Cổ Tà Công… theo bản năng nghi ngờ hỏi.
- Cũng không phải là chuyện đại sự gì, cái chính là muốn nói cho ngươi biết một món đồ hồi trước ngươi hiểu lầm!
Quân Mạc Tà lắc cổ tay, một ngọn lửa quỷ dị màu đen xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn, lẳng lặng thiêu đốt, lại tản ra vô hạn tĩnh mịch. Quân Mạc Tà cười ngây thơ y như trẻ con, thản nhiên nói:
- Thực ra, ngươi và hắn đã từng quyết chiến, thật là tìm nhầm người rồi…
Quân Mạc Tà lặng lẽ thở dài, nói:
- Chuyện ngày đó, thật ra là ta làm. Ngại quá! Nhưng gốc cây vốn không thể trách ta… Ai bảo đầu óc ngươi giống óc heo quá, gì cũng nhìn…
Sang Thượng Bắc đảo trợn tròn mắt, gắt gao nhìn Quân Mạc Tà, ngay cả hai mặt cũng trướng lên đỏ bừng, giống như đem một ngụm máu phun ra!
Sai rồi? Sai rồi?
Vậy là tìm nhầm người!
Sang Thượng Bắc Đảo lúc này quả thực muốn tự sát!
Hắn vẫn cho rằng có thể thi triển ra thủ đoạn thần thông vô cùng như thế… Người gây nên, cũng chỉ còn Cửu U Thập Tứ Thiếu mới có tu vi này. Cho nên mới không tiếc bỏ xuống đại quân, cũng muốn đem địch nhân đáng sợ này dẫn đi, lấy ba vị bổn tộc Đại Năng… Liên thủ tiêu diệt. Dẫn đi là hợp với ý nguyện xong vẫn xem nhẹ thực lực người này. Bị đối phương hủy diệt mất một vì Đại Năng giả rồi chạy thoát!
Lúc này mới biết được mình tìm nhầm người!… Lại tìm nhầm đối tượng! Như vậy cũng tốt hơn so với kẻ sát nhân vốn là Trương Tam, nhưng lôi kéo không được Lý Tứ nên vu oan giá họa… Mà Lý Tứ… lại là một người giống như một kẻ điên!
Sang Thượng Bắc Đảo trong lòng buồn nản, thật sự khó nói lên lời!
Đột nhiên nhớ tới câu nói kia của Quân Mạc Tà "Bên kia mấy chục vạn người của ngươi đã bị bổn công tử giết sạch rồi!" Trong lòng chợt mạnh mẽ lên! Giết sạch, chẳng lẽ đây là thật? Nếu lời hắn vừa nói là thật, thì đại quân Thiên Trụ Sơn đi trước có thể thật sự nguy hiểm!
Một vị ngoại tộc Bán Thánh trầm mặc một hồi nói:
- Không cần suy nghĩ nhiều, trăm vạn đại quân hiện giờ đều đã chôn xương dưới Thiên Trụ Sơn… Thần Tộc, thật sự hết rồi!
Người này là Bán Thánh, tu vi đã thông thiên triệt địa, đối với chuyện xảy ra mấy ngàn dặm, nếu không nhìn thấy cũng có thể cảm ứng được. Sớm biết được chuyện ngoài ý muốn.
- Oa…
Sang Thượng Bắc Đảo chỉ cảm thấy yết hầu ngọt lịm, rồi phun ra một ngụm máu tươi! Phân tích tình trạng hiện tại, Thần Tộc diệt vong, chẳng lẽ đều là do sai lầm của ta ư?
- Ngươi… Vì sao không giải thích?
Sang Thượng Bắc Đảo ngón tay run rẩy chỉ vào Cửu U Thập Tứ Thiếu, con ngươi gần như trừng ra khỏi hốc mắt!
- Phi. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Xứng để bổn công tử phải giải thích sao? Bản thân mình ngu ngốc lại không thừa nhận, lại trách người khác không phân biệt tốt xấu…