Tâm ma! Phá!
Quản Thanh Nguyệt sắc mặt thanh tú, lại như thích bật cười, sải bước ra, nói:
- Đa tạ tỷ phu tác thành, hy vọng tỷ phu không quên những lời nói hôm nay. Ngày khác, nếu là Nguyệt Nhi đắc tội với ngươi, hy vọng ngươi… nể mặt!
Hắn đến thời khắc này còn lo lắng cho Nguyệt Nhi.
- Không cần!
Nguyệt Nhi kêu đau một tiếng, đột nhiên nước mắt chảy ra, ngăn ở trước người Quản Thanh Nguyệt, nhìn Quân Mạc Tà điên cuồng nói:
- Quân Mạc Tà, muốn báo thù thì chỉ mình ta là đủ, từ đầu đến cuối chỉ có mình ta, không có quan hệ gì với Quản Thanh Nguyệt, ta sẽ đưa cái mạng này cho ngươi! Hắn vô tội! Chuyện giữa chúng ta đều không có liên quan! Ta không có quan hệ gì với hắn cả!
Nguyệt Nhi mở hai tay ra, bảo vệ trước người Quản Thanh Nguyệt, giống như một con diều hâu liều mạng muốn chịu thương thay bạn. Vẻ mặt nàng hoảng loạn, ánh mắt tuyệt vọng, mờ mịt không biết phải làm sao. Thậm chí còn không biết mình đang làm cái gì, có khả năng làm được cái gì!
Giờ phút này, càng cảm giác trong lòng mình lo lắng đang dâng lên, Quản Thanh Nguyệt bước lên một bước giống như mất hết thần sắc! Giờ phút này nàng mới biết được ở trên đời này vẫn còn có một người khiến cho mình không luyến tiếc nhưng không bỏ được!
Chính là vì cái gì? Phía trước của ta cũng không biết sẽ như thế nào?
Rốt cuộc nàng hiểu rõ Quản Thanh Nguyệt!
Bởi vì bây giờ nàng cũng như thế. Chỉ cần Quản Thanh Nguyệt có thể sống, mình coi như chết, cũng không lấy làm kinh ngạc.
Vốn hắn luôn luôn yêu ta, yêu say đắm như vậy, liều lĩnh như vậy, mà ta… Đúng là cho tới bây giờ mới hiểu được phần nào chân tình đáng quý đó. Nhưng phát hiện vào lúc này cũng chính là lúc phải sinh li từ biệt…
Tại sao ta không sớm phát hiện ra suy nghĩ của mình? Nếu phát hiện sớm hơn một chút, ta còn báo thù cái gì nữa? Chuyện gì có thể so sánh quan trọng hơn với những người yêu nhau sẽ được ở bên nhau?
Dễ dàng tìm thấy kho tàng vô giá nhưng khó có được một người yêu mình. Những lời này được truyền tụng một vạn năm, tại sao mình chưa bao giờ cẩn thận suy nghĩ nhiều hơn? Hơn nữa cái gọi là sự thù hận… Đơn giản là cuộc chiến đấu giữa quân đội,giữa hai nước với nhau… Thật không đáng…
Tại sao khi con người không còn cách nào quay đầu mới muốn quay đầu?
Giờ phút này, trong lòng Nguyệt Nhi đột nhiên hiện lên một câu này, không khỏi hối hận, vô cùng đau khổ…
Quay đầu nhìn Quản Thanh Nguyệt, trong mắt Nguyệt Nhi đầy hối hận, nước mắt rơi giống như ngọc trai cắt đứt quan hệ rơi xuống, cũng ngu ngốc nhìn lên khuôn mặt này, khuôn mặt này…. Chính mình trước kia bị lòng thù hận lừa gạt trái tim,bây giờ thực sự là làm thế nào cũng thấy không đủ…
Cho dù có phải chết, ta cũng không nỡ bỏ…
Ta thật sự muốn sống thật tốt, sống lại những khoảng thời gian ngắn ngủi được nhìn thấy chủ nhân của khuôn mặt ôn nhu. Khi đó, ta nhất định sẽ không lạnh lùng giống như trước kia…