- Vậy sao? Thế thì ta muốn chúc mừng Tà Quân đại nhân, bởi vì rốt cuộc ngươi cũng tìm được ta, giờ không cần phải… nhớ nhung suy nghĩ nữa!
Thân thể Nguyệt Nhi run rẩy, nhưng vẫn quật cường nói:
- Năm đó, Quân Chiến Thiên giết cả nhà ta, chỉ còn lại mình ta. Mà bây giờ, vị này là cháu trai của Quân Chiến Thiên, muốn giết cả ta, coi như diệt cỏ phải diệt tận gốc, vĩnh viễn không có họa về sau.
- Không!
Quản Thanh Nguyệt kêu lên một tiếng, đột nhiên nhìn Quân Mạc Tà, khan khàn cầu xin nói:
- Quân tam thiếu… Xin ngươi, xin ngươi buông tha cho nàng! Buông tha cho Nguyệt Nhi! Nàng là người cả đời ta yêu tha thiết! Người ta yêu nhất, không có Nguyệt Nhi, ta …ta không thể sống nổi!(NB: Bỏ cả giang sơn vì người đẹp. Ai ngờ người đẹp thích giang sơn)
Thân thể của hắn run lên, miệng cũng run rẩy, ánh mắt cũng tràn đầy tuyệt vọng. Bởi vì hắn thấy được trong mắt Quân Mạc Tà đằng đằng sát khí, khàn giọng kêu lên:
- Quân tam thiếu, bây giờ ngươi đã cùng tỷ ta kết thân, chẳng lẽ; ngay cả hạnh phúc của em vợ cũng muốn lấy đi sao? Xin ngươi…
Quân Mạc Tà toàn thân chấn động.
Không thể không nói, câu này của Quản Thanh Nguyệt là bệnh nặng chữa loạn ai ngờ cũng vừa vặn nói đến điểm mấu chốt.
Quân Mạc Tà sở dĩ không có thể tha thứ cho Nguyệt Nhi là vì nữ tử đối với Quân gia thủy chung đang có ý đồ bất lương. Thậm chí là bây giờ, thậm chí đang chiến đấu vì đại lục nhưng trong mắt cô ta, nỗi phẫn uất đối với Quân gia không giảm bớt phần nào!
- Nguyệt Nhi! Phụ thân ngươi là ai? Tổ phụ của ngươi là ai? Vì sao thù hận đối với Quân gia sâu như vậy? Ta tin ông nội không phải là kẻ lạm sát kẻ vô tội, nếu ngươi có thể nói ra đạo lý, ta có thể trả lại công đạo cho ngươi!
Quân Mạc Tà thở dài một hơi, chậm rãi hỏi.
- Chẳng lẽ lại oan uổng cho ông nội ngươi? Ông nội ta chính là Sở Thiết Thành, vốn là Đại Yến quốc hộ quốc Đại tướng quân! Thiên Hương quốc lập quốc, dẫn quân thảo phạt Quân Chiến Thiên, ông nội ta binh bại. Cuối cùng chết thảm dưới đao tàn sát của Quân Chiến Thiên!
Nguyệt Nhi cô nương hai mắt rưng rưng, trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà nói:
- Năm đó Đại Yến quốc mất nước, cha ta Sở Trường Phong dẫn theo cả nhà già trẻ dấn thân vào đế quốc Vũ Đường, trong khi giao chiến với Quân Vô Hối lại bị giết!
- Ông nội và cha lần lượt ra đi. Sở gia không còn ai dựa vào hoặc là người ly hương hèn mọn, chỉ trong vòng một đêm Sở gia bị Vũ Đường thế gia từng bước xâm chiếm đến không còn gì. Gia bại người vong, ta ngàn dặm xa xôi đuổi đến Thiên Hương chính là vì báo thù. Sở gia gặp bất hạnh chính là vì Quân gia. Cả nhà các ngươi đều là đao phủ máu tanh!
Quân Mạc Tà cười rộ lên:
- Ta thấy Sở gia lụi bại là do Vũ Đường gia táng tận thiên lương! Cái gọi là hận thù, cũng chỉ là do ông nội và cha ngươi bị giết ở chiến trường cho nên nhà ngươi mới lụi bại. Mà cô nương lại đem nỗi bất hạnh này quy cho Quân gia ta? Ý của cô nương đúng vậy không? Xem giọng điệu của cô nương, gia phụ nếu không thắng thì có phải Quân gia trở thành đại ân nhân phải không? Là thế này phải không? Hay nếu thua bởi ông nội cô, Quân gia ta nhà tan cửa nát vậy ta có quyền hận Sở gia?