Cổ Hàn nói xong câu cuối cùng, râu tóc tung bay, cả người khí tức nhất thời tăng vọt, trường kiếm trong tay như nước, chậm rãi nâng lên, huơ kiếm dọc ngang, không nói tiếp nữa. Một cỗ khí tiết trung liệt cũng xông thẳng trời xanh!
Mai Tuyết Yên ở phương xa hai mắt rưng rưng, trong lòng có ngàn vạn cảm xúc lẫn lộn… Còn Kiều Ảnh thì cảm thấy linh hồn chấn động đến mức không thể khống chế nữa, lệ ướt đẫm mi, cả người run rẩy, trong mơ hồ cảm giác được một thứ cực kỳ quan trọng với mình đang chậm rãi rời mình mà đi, trong lúc nhất thời, tan nát cõi lòng, vô cùng đau khổ...
Cổ Hàn đột nhiên thét dài một tiếng, tiếng kêu giống như vàng đá xuyên không, tuyên cổ hằng tồn, không ngừng không nghỉ.
Tiếng kêu chưa dứt, trường kiếm trong tay Cổ Hàn run rẩy, phát ra một tiếng leng keng thê lương như rồng ngâm hổ gầm, kiếm quang cuồn cuộn tới cực điểm vọt lên, Cổ Hàn đã mang theo trường kiếm vọt vào trong chiến đội dị tộc nhân!
Không đợi địch công, ngược lại ra tay trước!
Cả đời chiến đấu vang thiên hạ
Một kiếm tung hoành trăm vạn việc!
Một thân bễ nghễ vang thiên hạ, nhất kiếm lưu truyền khắp cổ kim!
( Nhất sinh chuyển chiến tam thiên tái, nhất kiếm tằng đương bách vạn sư!
Nhất thân bễ nghễ vạn cổ, nhất kiếm trảm đoạn cổ kim!)
(NB: bài này khó quá ae nào có ý kiến hay hơn thì đóng góp nhé)
Huy hoàng cuối cùng của Thánh Địa, Cổ Hàn!
Chỉ có trung hàn!
Kiếm quang cực ác b*n r*, máu tuôn ra như thác nước, đầu người lăn lăn, chảy thành sông. Tựa như từ 8633 năm về trước, một đường đổ xuống đến nơi này!
Giờ khắc này, chiến lực của Cổ Hàn thế nhưng không thể tưởng tượng nổi, một lần nữa tăng lên trở về trạng thái đỉnh cao. Bình tĩnh lạnh lùng và tàn khốc nông nỗi, ở trong quân đội ngoại tộc mà như vào chỗ không người, chém giết từ bốn phía. Huyết vũ vung đầy trời và những thanh âm kêu la thảm thiết, cứ như khúc ca bi tráng nhất, cũng là khúc ca vĩnh biệt cuối cùng mà vạn cổ cùng hòa thanh cất lên vì Tam Đại Thánh Địa!
Chỉ biết tiến công, hoàn toàn không phòng thủ!
Bên kia, phía ngoại tộc trừ Sang Thượng Bắc Đảo, sáu vị thánh quân cấp cao thủ khác chẳng biết lúc nào đã có ba người chạy tới bên này, phối hợp lấy toàn bộ chiến lực, muốn bao vây tiêu diệt Cổ Hàn!
Cổ Hàn không hề sợ hãi, không hề để tâm, hắn đã khôi phục trạng thái đỉnh phong, một người một kiếm, trong vòng vây của hơn ngàn người, mà từng bước tiến lui vô cùng thành thạo!
Vô số lưỡi kiếm sắc bén xoẹt qua trên người hắn, một số bị hắn bẻ gãy ngay tức khắc, thậm chí cả người cầm kiếm cũng bị huyền khí của hắn đánh chết tươi. Một số có tu vi thâm sâu hơn, có thể bảo giữ được trường kiếm, đâm vào thân thể hắn, cuối cùng vẫn cũng bị huyền khí hùng hậu lập tức làm cho đứt đoạn. Mặc dù là cao thủ thực lực rất mạnh, binh khí trong tay có thể vạch ra vết máu thật sâu trên người hắn, nhưng cũng sẽ tức thời lọt vào phản công sắc bén...
Tuy rằng mấy lần lâm vào trong vòng vây của vạn quân, nhưng Cổ Hàn đối với những thứ đó không hề để ý. Ánh mắt trước sau vẫn lợi hại bình tĩnh, sau khi xung phong liều chết một trận, nhất định sẽ quay đầu phản hồi trận địa trước, bảo vệ cho lối đi kia. Giống như đã từng bảo vệ cho quang vinh muôn đời của Thánh Địa!