- Chúng ta cũng không thẹn! Chúng ta cũng không thua kém! Không kém toàn thiên hạ! Không thẹn với muôn dân!
Hơn hai nghìn cao thủ của Chí Tôn Kim Thành đồng thời vung tay hét lớn.Cố sức hét lên, dường như ngay cả lực lượng ở tận sâu trong linh hồn, cũng theo tiếng gầm đầy giận dữ ấy cùng nhau bộc phát:
- Không thẹn với mảnh đất này!
- Lấy tính mạng của chúng ta, chứng minh chúng ta không hổ thẹn! Lấy linh hồn của chúng ta, hiến tế cho muôn dân!
Hề Nhược Trần dựng thẳng kiếm, râu dưới dài hàm phất phơ, lớn tiếng hét lớn:
- Lấy cái chết mà chiến đấu!
- Lấy cái chết mà chiến đấu!
Trong tiếng rống giận rung trời, hơn hai nghìn danh cao thủ điên cuồng xông ra ngoài!
Tất cả bọn họ trước đó cũng đã xung phong rất nhiều lần, ai ai cũng kiệt sức, vết thương chồng chất, không chịu nổi lại chiến đấu một hồi. Nhưng những lần xung phong trước, bọn họ chính là dùng vũ lực, dựa vào huyền lực, dựa vào nhiệt huyết và dũng khí! Nhưng lần này xung phong, dùng đến chính là tính mạng của bọn họ, hào quang sinh mệnh rực rỡ!
Tiếng gầm rú liên tục tự bạo vang lên, đã dày đặc tới mức khiến kẻ khác căm phẫn. Vô số cao thủ, cứ như vậy ở nụ cười khí phách hào hùng, đem thân thể máu thịt của mình, đem tinh thuần huyền khí chính mình khổ luyện cả đời mới có được, hóa thành một tiếng nổ vang chấn động nhất!
Không oán không hối hận! Tất cả, không một ai là có một tia do dự!
Số lượng Dị tộc nhân lần thứ hai giảm mạnh!
Tông chủ Mộng Huyễn Huyết Hải, Hô Duyên Ngạo Bác rống to như sấm, khóe mắt đã sắp rơi xuống hai giọt huyết lệ, thê lương rống mắng:
- Mạc Vô Đạo! Hề Nhược Trần! Hai Lão bất tử các ngươi, không lên tiếng kêu gọi ta, cứ như vậy mà đi sao? Lại có thể hảo tử bất tử ( chết một cách có ý nghĩa thì như bất tử) ra đi trước mặt lão tử! Đồ khốn đồ khốn, thật sự là đồ khốn! Hai người các ngươi, cái thứ lén lút bước trộm, chờ lão tử xuống dưới đó, tiếp tục tìm các ngươi tính sổ!
Trong tiếng mắng to, Hô Duyên Ngạo Bác ngửa mặt lên trời thét dài, hét lớn:
- Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành đã trở thành thiên cổ, Mộng Huyễn Huyết Hải ta, há lại có thể cam chịu làm hậu nhân? Cứ cho là dưới Cửu U Hoàng tuyền, vậy cũng phải có tam Đại Thánh cùng tồn tại!
Các cao thủ dưới trướng tinh thần chấn động, sôi nổi hét lớn:
- Không sai! Tông chủ nói đúng, ngay cả là rơi xuống hoàng tuyền, cũng không thể phân cách Tam Đại Thánh Địa!
Hô Duyên Ngạo Bác cười ha ha, nói:
- Đã quyết định gặp nhau dưới suối vàng, còn chờ cái gì nữa! Các huynh đệ, cùng với ta đuổi theo bọn họ!
- Ha ha ha... Đuổi theo bọn họ! Suối vàng gặp lại!
Những cao thủ Mộng Huyễn Huyết Hải sôi nổi gào lên... Một người tử y tung bay, cuồng lướt mà ra, hét lớn:
- Mộng Huyễn Huyết Hải, để ta mở đường!
Tử bào chớp động, vị Thánh Hoàng này như lưu tinh bay ra ba mươi trượng, dẫn đầu nhào vào trận địa của ngoại tộc. Ngay trong tiếng cười điên dại, một tiếng nổ vang, đầy trời huyết nhục!
Hô Duyên Ngạo Bác bi thương nhưng khí phách hào hùng cười nói:
- Hảo huynh đệ!
Nói xong, trường kiếm kiếm quang chợt lóe, quát:
- Như vậy, chúng ta còn phải đợi cái gì? Vô số hảo huynh đệ đều đang chờ chúng ta dưới suối vàng gặp lại kìa!