Trước mắt là hơn một vạn người có thực lực siêu cường, tất cả đều là con mồi máu đỉnh cấp. Nếu có thể toàn bộ cắn nuốt, vậy thì bản kiếm có thể tăng lên đến mức nào đây...
Viêm Hoàng Chi Huyết lắc lư trên không trung, giống như một hán tử say rượu, cực kì hưng phấn, tới mức chẳng còn biết gì khác. Cứ thế thích thú xoay vòng trên không trung. Thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng kiếm minh d*m đ*ng, đắm chìm ở trong mộng đẹp vẫn còn chưa tỉnh lại...
Quân Mạc Tà lướt qua, một trận gió gặt lấy sinh mệnh ngoại tộc chiến sĩ, nhưng mãi không thấy Viêm Hoàng Chi Huyết hành động, trong lòng thấy kì lạ. Thanh kiếm này hôm nay sao lại ổn định như thế, chẳng lẽ kiếm cũng có từ tâm thiện niệm, không muốn khai sát giới? Không khỏi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Viêm Hoàng Chi Huyết đang ở trên không trung bay loạn lên như ruồi bọ không đầu, như phát ra từng đợt kiếm minh nằm mộng...
Lọt vào lỗ tai Quân Mạc Tà, chính là Viêm Hoàng Chi Huyết đang hưng phấn hô to:
- Oa ha ha... Phát tài rồi! Lần này xem ra là thật sự phát tài rồi. Nhiều thứ tốt như vậy... Oa ha ha ha...
Quân Mạc Tà nhất thời đầy đầu hắc tuyến.
Tức thời cao giọng quát:
- Con mẹ nó, nhà ngươi sao lại thế hả? Còn không nhanh chóng hành động đi? Mẹ nó! Ngươi hưng phấn cái rắm. Ngươi cứ hưng phấn tiếp lúc nữa, phân nóng cũng không có mà ăn đâu.
Viêm Hoàng Chi Huyết nhất thời quýnh lên, ngửa mặt lên trời ngao một tiếng: "Ai dám giành ăn đồ tốt với ta?!", vút một tiếng tung ra kiếm quang đầy trời, tựa như một đạo kiếm quang cự đại, hướng về phía dưới, mau chóng đuổi theo!
Trên chiến trận dị thường thảm thiết, chợt thấy kiếm quang vội vã, một ngụm ngự hư thần phong xẹt qua một vòng huyền diệu giữa đất trời, cắm thật sâu vào thân thể một gã Chí Tôn Thiên Nhẫn. Vốn dĩ quang mang sáng lạn dị thường tiếp tục mạnh mẽ hơn, màu máu chói mắt lượn lờ bốc hơi.
Chỉ là trog chớp mẳt, cả người vị Chí Tôn Thiên Nhẫn thực lực không tầm thường này đã bị biến thành một khối xương khô, ngay sau đó, xương khô rơi vãi trên nền đất, mà cuối cùng, ngay cả hình dạng xương cốt cũng không thể giữ được, trực tiếp rơi xuống dập nát, thực sự hóa thành đám tro tàn!
Còn thanh kiếm nào đó thì mang theo tiếng leng keng réo rắt, tiến lên dọc theo quỹ đạo mà người ta không phán đoán được, một cách dễ dàng thờ ơ liên tục xuyên qua hai gã Chí Tôn Thiên Nhẫn, chẳng chút khó khăn!
Nếu như không phải mỗi khi giết một người, thanh kiếm nào đó đều phải dừng lại, hưởng thụ thành quả thắng lợi, thì phỏng chừng thành tích giết người của nó còn phải tăng thêm mấy lần. Mặc dù như vậy, hành động giết chóc liên tục tiến hành cũng khiến cho thời gian Viêm Hoàng Chi Huyết dừng lại tiêu hoá chiến lợi phẩm cũng càng lúc càng ngắn lại. Chỉ thấy kiếm quang lượn vòng cực nhanh, khi đông khi tây mà qua lại, chỉ để lại xương khô cương thi trên đất. Kẻ bị kiếm xuyên qua nếu có vận khí tốt thì còn giữ lại được cái thây khô, mà nếu như vận khí xấu, thì trực tiếp thành xương vụn và tro bụi hết!