Tốc độ của cường giả Thánh Quân thật kinh người, chỉ trong chốc lát, bảy người này đã nhẹ nhàng đi tới trước mặt nhị thiếu!
- Con bà nó! Người vừa mới ra tay là ai?
Hai mắt Sang Thượng Bắc Đảo nổi lên lửa giận hừng hực, căm tức nhìn hai người Quân Mạc Tà và Cửu U Thập Tứ Thiếu. Thế nhưng trong đáy mắt của hắn, cũng lại hiện lên một tia kinh ngạc: Là hai người sao? Chẳng lẽ không phải là một người? Không đúng lắm...
Sắc mặt Cửu U Thập Tứ Thiếu tức thì phát lạnh.
Hắn là nhân vật bậc nào?
Cứ cho là Sang Thượng Bắc Đảo trước mắt cảnh giới đã đạt Thánh Quân Tứ cấp, nhưng cũng không thể ở trước mặt hắn ngông cuồng như thế!
Tôn nghiêm cao thủ Đệ nhất thiên hạ, làm sao có thể để một dị tộc nhân ghê tởm như thế mạo phạm được?
Hai mắt Quân Mạc Tà cũng nổi lên sát khí, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, giả như tình cờ lén lút hướng lui về phía sau một bước.
Sang Thượng Bắc Đảo trước đó cũng chưa thực sự gặp qua Quân Mạc Tà, nhưng hắn cảm giác được tu vi Quân Mạc Tà cũng vào loại không tầm thường, đủ để ngang hàng với mình. Nhưng ở trong lòng hắn, cái loại kinh người thịnh thế liếc mắt một cái hóa lôi đình này, lại chắc chắn không phải một điều một người trẻ tuổi như tên này có thể làm được.
Mà đại thần thông đủ để hủy diệt thiên địa trước đó, càng không nằm trong khả năng của một Thánh Quân Tứ Cấp.
Thiếu niên áo trắng nhìn qua có thể đoán được tu vi sàn sàn như mìn, đương nhiên không phải là vị tuyệt đại cường giả thần bí kia. Nhưng còn kẻ khoác áo bào đen này thì, một thân âm trầm khí độ, thâm sâu khó lường. Với tu vi của mình, cư nhiên còn không thấy rõ lắm bộ mặt thật của hắn!
Không còn nghi ngờ gì nữa, người này tuyệt đối là một nhân vật nguy hiểm sâu không thể lường!
Càng là một tuyệt đỉnh cao thủ!
Như vậy, đáp án đã rất rõ ràng rồi. Màn biến cố vừa rồi, không phải từ hắn mà ra... thì còn ai vào đây nữa?
Cho nên hắn mặc dù đang hỏi, nhưng cặp mắt như ác xà kia, cũng đã dính chặt ở trên người Cửu U Thập Tứ Thiếu!
Người này, tuyệt đối là kẻ địch lớn!
Hơn mười vạn mạng người trong tộc ta, là bởi vì kẻ khoác bào đen âm trầm này mà bị chôn vùi! Xem hắn cả người kỳ quái, cũng không phải là người tốt, thủ đoạn ác ma như vậy, cũng chỉ có hắn mới có thể dùng tới. Đổi lại là tiểu gia hỏa mi thanh mục tú xinh đẹp kia, đương nhiên sẽ không có thủ đoạn âm độc, tâm địa lang sói như vậy rồi...( NB: ta bất lực rồi a)
Chính là kẻ này, mau trả nợ máu như núi hôm nay cho Thần Tộc của ta!
Ánh mắt Sang Thượng Bắc Đảo cùng với sáu vị Thánh Quân kia tức thời đều đỏ lên!
Gắt gao nhìn chằm chằm Cửu U Thập Tứ Thiếu, quả thật hận không thể lập tức nhào lên, từng miếng từng miếng cắn rụng thịt trên người hắn, nuốt sống hắn!
- Đồ khốn!
Cửu U Thập Tứ Thiếu giận dữ quát một tiếng, trong lòng rất là ủy khuất. Hắn sao lại không biết mình bị gánh tội thay cho tên tiểu bạch kiểm lòng dạ hiểm độc Quân tiểu tặc kia chứ? Nhưng kẻ địch mạnh đang ở trước mặt, nói như thế nào, phân bua cũng chẳng ăn thua gì. Đang cáu giận, đương nhiên càng khó kìm chế, hung tợn nhìn vào Sang Thượng Bắc Đảo:
- Nhìn thấy bản công tử, mà bọn ngươi còn không nhanh chóng quỳ xuống xin chết, còn vọng tưởng ngoan cố chống lại thần uy của bản công tử sao!?