- Được rồi…
Nói ra những lời này chính là Cửu U thập tứ thiếu. Lúc đang nói những lời này, vẫn như trước không cử động không cảm xúc thu lại chân khí Cửu U.
Quân Mạc Tà ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn.
- Chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra sao? Loại lửa kỳ lạ đó, trong khoảng khắc ngắn ngủi ta đưa chân khí Cửu U vào đã thừa nhận.
Cửu U thập tứ thiếu mỉm cười nói.
- Khoảng khắc đó thật sự rất ngắn, phỏng chừng cũng chỉ có thể để ta sử dụng một lần, đây là một lần duy nhất!
Quân Mạc Tà thở nhẹ ra, kiên quyết nói:
- Có thể dùng được một lần ngươi nên cảm thấy may mắn rồi đấy, ngươi có biết nó là loại lửa gì không?
- Lúc trước ta luôn luôn nghi ngờ, loại lửa thần dị như vậy có thể chịu để bị con người điều khiển hay sao? Bây giờ ta rốt cuộc có thể xác định, loại lửa đó mặc dù ở trên người ngươi, thuộc về ngươi, nhưng với ngươi là hai cá thể khác biệt, ít nhất không phải do ngươi sinh ra, đúng không?
Cửu U thập tứ thiếu như cười như không nhìn hắn.
Quân Mạc Tà, bí mật trên người thằng nhóc kia, thật sự không ít a.
- Đây tính là gì chứ? Còn có thứ mạnh hơn mà ngươi chưa gặp nữa đấy!
Quân Mạc Tà hừ một tiếng. Đối với những điều mà Cửu U thập tứ thiếu phát hiện không hề cảm thấy kinh ngạc. Hắn từ trước đến nay không cảm thấy được gì, thì mới thật sự là kỳ quái a!
- Ngươi chính là người ngày đó cứu ta thoát khỏi vòng vây, Cửu Tiêu đệ nhất gia, phải không?
Cửu U thập tứ thiếu ngẩng đầu nhìn bầu giờ, tựa hồ không quan tâm mà hỏi ra những lời này.
- Ngạch…
Quân Mạc Tà méo mó đầu, cười nói.
- Cái này nên bắt đầu nói từ đâu nhỉ? Và có lý do gì để ngươi chứng minh dự đoán của mình?
- Không có lý do gì cả!
Cửu U thập tứ thiếu trầm mặc nói.
- Chỉ là một loại cảm giác mà thôi. Kỳ thật loại cảm giác này, sớm đã có rồi, chẳng qua lúc trước ngươi thật sự rất yếu, ta không thể xác nhận, bây giờ ngươi đã đủ tư cách để uy h**p ta, loại cảm giác này cũng càng ngày càng rõ ràng!
- Không sai! Chính là ta.
Quân Mạc Tà chớp chớp mắt nói.
- Cửu Tiêu đệ nhất gia!
- Thằng nhóc ngươi đúng là rất cuồng vọng! Ngươi cũng biết cái tên mà ngươi thuận miệng đặt, đã phạm vào kiêng kị lớn nhất của bộ tộc Cửu U không hả!?
Cửu U thập tứ thiếu hờ hững nói.
- Chỉ vì "Cửu Tiêu đệ nhất gia" năm chữ này, giữa ta và ngươi khó tránh khỏi một cuộc chiến sinh tử!
- Nếu trận chiến lần này chấm dứt, chỉ cần ta còn sống, ngươi còn sống, ta nhất định quyết chiến với ngươi.
Trong mắt Quân Mạc Tà lóe lên tia sáng, chậm rãi nói.
- Ta sớm đã muốn lĩnh giáo một chút, cái mà bộ tộc Cửu U gọi là thiên hạ vô địch bí kĩ, đến tột cùng lợi hại đến mức nào!
- Trong trận chiến này, bao gồm cả ta, người có cơ hội lớn nhất ngoài ngươi ra còn có ai nữa, chắc chắn ngươi sẽ có cơ hội khiêu chiến ta.
Cửu U thập tứ thiếu thản nhiên nói.
- Trên thực tế, ta cũng muốn đào móc một chút, trên người nhóc rốt cuộc tồn tại bao nhiêu bí mật, bí mật mà ngươi luôn che giấu rốt cuộc mạnh đến mức nào đâu!