Cái gọi là cường giả nhìn quen chết chóc, nhìn quen ngã xuống và bị thiêu cháy như sông Tương thì cộng hết thảy số lần gặp qua của cả một đời người cũng không bằng nửa canh giờ đứng ở đây xem chết chóc diễn ra!
Chém chém giết giết, lúc này mọi người ai nấy đều đã rơi vào trạng thái chết lặng!
Ngoại trừ việc giết người và bị người giết, những ý tưởng khác dưới hoàn cảnh dưới tình huống này đã hoàn toàn biến mất trong đầu.
Lòng của mọi người, cũng bắt đầu từ từ trở nên cứng rắn, càng ngày càng cứng rắn.
Từ khi mới bắt đầu, nhìn thấy chiến hữu của mình đột nhiên bị giết, hoặc bởi vì rơi vào tuyệt cảnh mà tự bạo, một đám ai nấy đều bi thống rơi nước mắt, trong lòng nhớ lại. Nhưng bây giờ, cho dù là đồng bào cùng chung máu thịt của mình ở trước mặt mình ngã xuống, bị chém thành thịt nát, cũng không hề có nửa điểm xúc động… đây cũng là rất bình thường! Dẫu sao thì giây tiếp theo, sẽ đến phiên ta thôi! Hóa thành thịt nát sẽ là ta, nếu chọn dùng thủ đoạn cực đoan là tự bạo thì, ngay cả một mẩu vụn cũng không còn nữa!
Chúng ta đến cuối cùng vẫn là tập trung lại cùng một chỗ!
Thời gian ly biệt cũng chỉ là trong một cái chớp mắt, còn cần lưu luyến bi ai không muốn cách xa đến như vậy sao?
Tất cả những ai tôn trọng vũ lực cá nhân, một khi đã đi vào bầu không khí chiến tranh như vậy, sẽ nhanh chóng tỉnh ngộ! Dưới tình huống này, vũ dũng cá nhân, chẳng qua cũng chỉ là một truyện cười!
Cho dù là một cường giả cấp Thánh Nhân, rơi vào cuộc chiến như vậy, cũng có thể khiến ngươi mệt chết!
- Tàn Thiên đội! Lùi về sau! Hổ vương đệ tam đội của Hổ tộc, tiến lên!
Giọng nói nguyên bản du dương của Mai Tuyết Yên, nay đã biến thành khàn khàn, dây thanh giống như sắp bị chặt đứt vậy.
Ưng Bác Không chém xuống một đao cuối cùng, cũng không xác nhân đòn tấn công cuối cùng của mình có g**t ch*t được địch nhân hay không, có làm bị thương ai không, liền vung ta hét lớn:
- Các huynh đệ, chém mạnh một đao, toàn bộ rút về!
Một trận rống to, hơn trăm thanh binh khí lưỡi đã biến thành răng cưa cùng một lúc chém xuống, người bên dị tộc trong chớp mắt người ngã ngựa đổ, máu tươi phun trào, mà trường đao sắc bén trong tay các chiến sĩ tàn thiên cũng vì một đòn tấn công mạnh cuối cùng này mà vỡ tan thành từng mảnh!
Chiến sĩ Tàn Thiên chém ra một đòn cuối cùng, đầu cũng không quay lại thì lập tức lùi về phía sau. Cũng chỉ trong khoảng cách ba bước, Hổ vương Hồ Liệt đã chen bọn họ vọt lên, chiến sĩ Hổ tộc tiếng gầm như sấm, trong chớp mắt đã tiếp nhận phòng tuyến mà chiến sĩ Tàn Thiên đang thủ vững.
Nhưng trong khoảng thời gian chuyển đổi ngắn như vậy, người bên dị tộc đã nhân cơ hội tiến lên thêm hai bước! Áp bức của phòng tuyến lại tăng thêm một bậc!
- Đội một Hùng tộc, lùi! Phệ hồn, lên!
Giọng nói Mai Tuyết Yên ngày càng khàn khàn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể phun ra máu vậy.
Một tiếng hét lớn, Hùng Khai Sơn cướp một thanh đao, một tiếng kêu to, tất cả chiến sĩ Hùng tộc đều đồng thanh rống to, lùi về sau ba bước.