Người dị tộc quả thật b**n th**, nhưng ý chí chiến đấu của họ đủ để mọi người khen ngợi.
- Đại đội Phệ Hồn tập trung! Kiểm tra nhân số!
Thân hình Phong Quyển Vân thẳng tắp, nhưng trên mặt vẫn không thể che dấu nét mệt mỏi quá độ. Đại chiến kết thúc, lúc trước mạnh mẽ dùng công lực phong tỏa hơn mười miệng vết thương trên người bây giờ ngay lập tức chảy máu, tuy rằng tất cả đều là vết thương ngoài da, nhìn thoạt nhìn cũng đủ kinh tâm động phách.
Bên kia, Ưng Bác Không cũng cơ hồ là đồng thời ra cùng một mệnh lệnh.
Hai người đều muốn biết tình hình thương vong của huynh đệ mình.
Đại đội Tàn Thiên sau khi trải qua cuộc đại chiến này, cuối cùng có ba người chết, bảy mươi chín người trọng thương, còn lại những người khác, bao gồm cả đội trưởng đại đội Ưng Bác Không, mỗi người trên người đều bị thương vô số!
Mà bên đại đội Phệ Hồn, cũng đồng dạng chết ba người, một người gần chết, sáu mươi tám người trọng thương, những người còn lại, trên người ai cũng đầy vết thương.
Đánh nhau với mấy vạn người của đối phương, số lượng quân địch gần gấp trăm lần số lượng đại đội Tàn Thiên Phệ Hồn, nhưng kết quả cuối cùng chỉ chết bảy người. Chiến tích cỡ này, ai có thể nói không huy hoàng chứ! Nhưng, Ưng Bác Không và Phong Quyển Vân hai người đều ở cảm thấy trong lòng vô cùng nặng nề và đau đến tận đáy lòng.
Năm vạn người của đối phương toàn bộ đều chết hết thì như thế nào chứ? Thậm chí cho dù là mười vạn người thì như thế nào chứ? Đến cuối cùng vẫn không quan trọng bằng huynh đệ của mình! Cho dù là mười vạn người đổi lấy một người cũng không đáng giá, huống chi con số này lại đạt đến mức bảy người chứ!
Số người chết tuy ít, nhưng trận pháp mà Quân Mạc Tà truyền thụ lại, cho dù là như thế nào đi nữa đều có thể đủ để chém giết cấp bậc cao hơn mình hai cấp thánh tôn! Cứ như vậy tính toán, cũng đủ để biết cái chết kh*ng b* cỡ nào rồi!
Bảy người chết, tương đương với bảy người có thể đạt được danh vị Thánh Tôn, chết trong chiến thuật biển người vây công của đối phương! Trong lúc hỗn chiến, bên người không chỉ có kẻ địch, còn có chiến hữu của mình nữa. Bọn họ sao có thể không chỗ cố kỵ mà cứ như vậy tự bạo chứ!
Thi thể của người chiến sĩ đã hy sinh, được bảo vệ cực kì đầy đủ!
Tất cả đều được chiến hữu của mình liều chết đoạt lại, chặt chẽ bảo vệ đằng sau mình, Hổ Vương bên kia, cũng tràn ngập bầu không khí ảm đạm u ám.
Cuộc chiến kết thúc, hổ chiến sĩ dưới trướng của hắn, số người hy sinh đạt đến con số hơn trăm người! Nếu dùng tỉ lệ để so sánh, cũng chỉ là nhiều hơn Tàn Thiên Phệ Hồn thôi, nhưng nỗi đau nỗi khổ khi nhìn người trong tộc chết đi vẫn như cũ không thể coi thường!
- Mọi người tập trung thu đội!
Ưng Bác Không vung tay lên, sắc mặt nặng nề, đôi mắt cũng có chút hồng. Nhưng cả người hắn đều là máu, thoạt nhìn cũng không nhìn ra cái gì.
Phong Quyển Vân thì ôm người chiến sĩ gần chết vào lòng, không ngừng truyền huyền khí vào người hắn, cố giữ lại cơ hội sống cuối cùng của hắn, đồng thời không ngừng chạy như điên. Lúc này đã chạy đi khá xa rồi.