Dịch giả: Tiểu Hổ
- Chuyện này thật phiền phức, thật buồn bực mà!
Cửu U Thập Tứ Thiếu hừ một tiếng nói:
- Bổn công tử ra ngoài đi dạo đây.
Cũng không đợi người khác lên tiếng, thân hình hắn lóe lên rồi vèo một cái đã không thấy đâu nữa.
- Tên này rốt cuộc là loại người nào vậy! Đi ra ngoài cũng không thèm xin phép, thật sự là không có tổ chức kỷ luật gì cả! Lần này nếu chủ soái mà là Tam thúc ta, khẳng định sẽ chém hắn một đao!
Quân Mạc Tà cau mày nén giận phun ra một câu. Mọi người đều ngước nhìn lên trời, xem như không nghe thấy gì, hừm ngươi còn mong Cửu U tứ thiếu gia có tổ chức kỷ luật? Vậy không bằng ngươi tin con gà trống đẻ được trứng còn dễ hơn. Tên gia hỏa này có thể đến đây mà không làm loạn đã phi thường cho liên quân mặt mũi rồi, phi thường làm cho người ta mừng rỡ rồi!
Cho dù Quân Vô Ý thật sự lĩnh luân, liệu có thể giết người ta? Ngài đừng làm rộn nữa, có loại đao nào có thể giết được loại người này sao?
- Được rồi, mọi người đều trở về chuẩn bị đi.
Quân Mạc Tà phất phất tay nói:
- Ta chỉ có một yêu cầu, người tham chiến của Tam Đại Thánh Địa nhất định phải xuất trận vào thời khắc thích hợp! Còn khi nào thì lát nữa chúng ta sẽ bàn bạc sau, đến lúc đó, có đưa tin cũng dễ dàng hơn, chỉ cần kêu lên một tiếng là được!
Cổ Hàn gật gật đầu, cũng không nói thêm lời liền đứng dậy dẫn người của Tam Đại Thánh Địa ra ngoài.
Mạc Vô Đạo đi cuối cùng, khi gần ra tới cửa, hắn đột nhiên quay đầu gắt gao nhìn Quân Mạc Tà.
- Quân phủ chủ, Mạc mỗ có một câu muốn nói.
Mạc Vô Đạo nặng nề lên tiếng.
- Nói.
Quân Mạc Tà thản nhiên nói.
Mạc Vô Đạo này không phải Cổ Hàn, Quân Mạc Tà sớm đã không đặt hắn vào mắt rồi, còn phần mưu lược của Mạc Vô Đạo, hắn tính toán những gì, ở trong cuộc chiến này căn bản không tạo nên bao nhiêu tác dụng, Quân đại thiếu gia thật sự cũng không cần quan tâm tới phản ứng của hắn, nhưng hiện tại song phương là đồng minh, dù thế nào cũng phải ứng phó với hắn vài câu!
- Lúc trước, bởi vì ngươi, mà đệ đệ duy nhất của ta mất mạng, ta với ngươi đã sớm không đội trời chung!
Ánh mắt Mạc Vô Đạo hóa thành tia chớp mang theo một mảng thê lương chăm chú nhìn nét mặt Quân Mạc Tà, trên mặt hắn lại là một mảnh bi ai từ đáy lòng, tiếp tục nói:
- Nhưng mà, Mạc mỗ cả đời này nhất định không còn cơ hội báo thù. Cho dù các hạ là ác tặc đã hủy diệt cơ nghiệp cả Tam Đại Thánh Địa, chúng ta cũng không có cơ hội trả thù! Không chỉ không có cơ hội, mà ngược lại, Mạc mỗ thậm chí còn muốn tự đáy lòng hướng lên trời cầu nguyện...
Cơ mặt của Mạc Vô Đạo thống khổ méo mó, tựa hồ như phải dùng hết khí lực, chua sót nói tiếp:
- Hi vọng ông trời có thể để ngươi sống sót lâu thêm một chút! Bởi vì nếu ngươi chết, phiến đại lục này thực sự không còn hi vọng nữa! Thật sự rất là buồn cười! Nhưng mà không thể nào khác được!