Sang Thượng Bắc Đảo đêm nay đến khiêu chiến, mục tiêu cũng chỉ là Cổ Hàn thôi. Hắn lợi dụng đại quân hai bên đang hỗn chiến mà khiêu chiến, đoán chắc Cổ Hàn sẽ khó mà đi được vì đủ loại lí do. Chính bởi vì không đi được nên sẽ đã kích sĩ khí bên liên quân rất nhiều.
Lấy tính cách của Cổ Hàn, hắn không thể chấp nhận kết quả như vậy cho nên hắn chỉ còn con đường chấp nhận khiêu chiến.
Nhưng trong bóng đêm hắc ám, mà dị tộc nhân lại có kỹ xảo ẩn thân thuật nghịch thiên, Cổ Hàn nếu quả thật xuất chiến, khả năng bị đối phương ám toán rất cao. Như vậy, chấp nhận khiêu chiến chẳng khác nào đi chịu chết.
Nếu Cổ Hàn bất hạnh bị g**t ch*t thì đối với liên quân đại lục mà nói, đây mới thực sự là đả kích trầm trọng.
Nhưng kế hoạch của Sang Thượng Bắc Đảo lại bị Quân Mạc Tà trực tiếp dùng phương thức càn quấy hoàn toàn phá hỏng.
Cổ Hàn với năm nghìn năm lịch lãm, tự nhiên cũng không ngốc, hắn chẳng phải không rõ ý đồ của Sang Thượng Bắc Đảo, càng biết rõ mình nếu chấp nhận khiêu chiến thì lành ít dữ nhiều, cửu tử nhất sinh. Nhưng lúc này hắn lại là người đứng đầu, không thể không xuất chiến. Bởi vì hắn chính là đại biểu cho vạn năm quang vinh của Tam Đại Thánh Địa.
Cổ Hàn có thể bại, cũng có thể chết nhưng vạn năm quang vinh của Tam Đại Thánh Địa tuyệt đối không thể để bị khinh thường.
Sang Thượng Bắc Đảo thấy âm mưu bại lộ, không giận ngược lại cười nói:
- Không sai. Bổn tọa vốn là dùng mưu để Cổ Hàn dù không muốn ra cũng phải ra, không nghĩ tới lại bị các hạ dùng vài lời tầm xàm ba láp lại có thể hóa giải. Xem ra các hạ mới chân chính là cao thủ. Đã là cao thủ thì sao lại không dám nói tên mình ra?
Quân Mạc Tà cười hắc hắc
- Các hạ thẳng thắng thừa nhận âm mưu của mình, quả thật sảng khoái. Nhưng rất xin lỗi, tên của ta tuy rằng cũng không tính đại bí mật gì nhưng lại không thể nói cho ngươi.
- Tại sao?
Sang Thượng Bắc Đảo quả thật hơi bực mình.
Hắn cũng nghĩ không ra được vì sao, tên của đối phương nếu không phải bí mật, nhưng lại không nói ra, tại sao mình là khó chịu chứ?
- Nguyên nhân rất đơn giản bởi vì ngươi thật sự làm cho ta cảm thấy ghê tởm. Đơn giản vậy thôi.
Quân Mạc Tà chậm rãi nói
- Tên của ta nếu bị ngươi biết, đối với ta mà nói là một điều sỉ nhục không thể chấp nhân được. Cho nên có thể làm cho ngươi biết muộn một ngày thì tốt một ngày.
Lời vừa nói ra, vô luận trong đại trướng hay trong trận doanh hoặc trên chiến trường đều nổi lên bốn phía tiếng cười nổi lên bốn phía.
Các chiến sĩ vốn đã giết đỏ cả mắt rồi, nghe được những lời này của Quân Mạc Tà đều cảm thấy khoan khoái vô hạn, cất tiếng cười to.
- Hỗn láo.
Sang Thượng Bắc Đảo giận muốn phát điên, rít lên một tiếng
- Ngươi đi ra. Có dũng khí thì đi ra theo ta chiến một trận.
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, khinh thường mắng