Cổ Hàn vô lực nhìn ngọn lửa màu đen giữa không trung, trên mặt hiện lên thần sắc mất mát, nói:
- Cửu Huyễn Lưu Sa chính là thần vật, lai lịch thần bí khó lường, căn bản không có người nào biết rõ, ngay cả tình huống của nó ta cũng không biết rõ ràng, ta chỉ biết rằng, Cửu Huyễn Lưu Sa chính là vật phẩm gắn bó không thể thiếu của Phiêu Miểu Huyễn Phủ, tuy rằng không nhiều nhưng rất quan trọng. Cửu Huyễn Lưu Sa là không gian năng lượng, chắc chắc có liên quan đến vật gì đó. Còn cụ thể nó tương sinh tương khắc với vật gì, ta quả thực không biết.
- Có thể có quan hệ cùng không gian?
Quân Mạc Tà nhíu mày.
Rút cuộc Cửu Huyễn Lưu Sa này là vật gì?
Quân đại thiếu gia không biết, Hỗn Độn hỏa kia chính là linh vật, có thể đốt cháy thiên địa vạn vật, nhưng Cửu Huyễn lưu sa này cấp độ của nó cũng không hề thấp, cũng đồng dạng với Hỗn Độn hỏa bởi vì thiên địa mà hình thành, bằng vào thủ đoạn nghịch thiên của Cửu U Đệ Nhất Thiếu, lợi dụng trận thế tập trung nguyên khí thiên địa, do đó không ngừng được sinh ra, chính là do sức một người tạo ra linh vật Tiên Thiên…
Hỗn Độn hỏa mặc dù cả không gian, hay tinh thần đều có thể thiêu đốt, nhưng Cửu Huyễn Lưu Sa này lại hoàn toàn bất đồng, nó cũng là Tiên Thiên linh vật thế gian, bản chất đặc thù không kém Hỗn Độn hỏa nhiều lắm, Cổ Hàn nói nó cũng thuộc lại có tính không gian cũng không tính là nói sai. Bởi vì Cửu Huyễn Lưu Sa này chính là một loại sáng tạo trung gian của không gian.
Phật gia vốn có nói, một hạt cát là một thế giới, mà Cửu Huyễn Lưu Sa này cũng tương tự giống thế. Tuy rằng còn xa không đạt đến mức độ ngưu bức như vậy, nhưng cũng đạt tới cảnh giới thần diệu.
Cho dù là một mảnh nhỏ của cát cũng có tác dụng vô cùng. Nếu không làm sao chỉ bằng vài hạt nhỏ Cửu Huyễn Lưu Sa lại có thể duy trì một thế giới rộng lớn như Phiêu Miểu Huyễn Phủ trong một thời gian dài như vậy.
Số lượng Cửu Huyễn Lưu Sa Chiến Cuồng lần này sử làm cho thân thể Chiến Cuồng đâu đâu cũng là năng lượng, chỉ cần suy nghĩ là hiểu.
Mà bây giờ Chiến Cuồng thậm chí còn không dùng đến một phần mười tác dụng của Cửu Huyễn Lưu Sa, cũng đã đáng sợ như vậy!
Trong khi đó, Quân Mạc Tà đang tự hỏi mình, mặc dù qua thời gian Hỗn Độn hỏa mặc dù vẫn duy trì nguyên trạng không thay đổi, nhưng yên vụ thanh sắc lại chậm rãi rút lui, trong phạm vi phân bố Hỗn Độn hỏa, từng luồng, từng luồng cực kỳ linh hoạt lui ra ngoài, sau đó ở không trung cách ba trượng trước mặt hắn tạo thành một lốc xoáy màu xanh rất nhỏ, phát ra thanh âm hưu hưu.
Hiển nhiên Chiến Cuồng lại một lần nữa muốn ngưng hóa thành hình người.
Quân Mạc Tà nhíu nhíu mày, tay khẽ vẫy một cái, "Hỗn Độn hỏa" đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.
Tên kia nếu đã vô dụng, lưu lại cũng không có tác dụng gì. Đồ chơi này không phân biệt được địch ta, nếu là Cổ Hàn, Cửu U Đệ Nhất Thiếu tùy tiện gặp phải nó, lúc mình ra vô tình đụng phải thì không chết cũng mất một lớp da!