Dịch giả: ahnkaze
Quái vật kia có thể nói là người, tuy không có ngũ quan đầy đủ nhưng hành động so với cao thủ nhân loại lại không hề khác biệt.
-Ta lược trận, ngươi nghỉ ngơi một chút.
-Quân Mạc Tà lấy từ Hồng Quân Tháp một bầu rượu cùng vài khối thịt thơm ngát cùng mười mấy khẩu bánh mì:
-Mau ăn đi, một lát có lẽ còn phải chiến tiếp!
Ánh mắt Cửu U Thập Tứ Thiếu sáng lên:
-Không ngờ ngươi lại mang theo nhiều thứ tốt như thế, dùng kĩ xảo gì vậy?
-Hừ, còn phải hỏi sao, không biết ta là ai à.
Quân Mạc Tà vênh mặt lên, không nghe thấy thanh âm Cửu U Thập Tứ Thiếu, quay đầu nhìn lại đã thấy hắn đang lấy một túi rượu lớn tu ừng ực.
Sau đó thanh âm liên tục vang lên, từng túi từng tui thay nhau cạn khô, cuối cùng hắn lấy một miếng thịt cắn một mảng lớn!
Quân Mạc Tà trợn mắt: Một ngụm của tên này cũng gần nửa cân, miệng vừa muốn nói tiếp đã ngậm lại.
Xem ra hai ngày nay Cửu U Thập Tứ Thiếu đánh đấm thảm thiết, năng lượng tiêu hao vô cùng to lớn.
Nhưng trông thấy tình cảnh Cửu U Thập Tứ Thiếu lúc này, Quân Mạc Ta không hề buồn cười mà lại vô cùng kinh hãi.
Cửu U Thập Tứ Thiếu là nhân vật cỡ nào?
Cho dù hắn không ăn uống trong một năm hẳn cũng không sao cả, không thể xuất hiện tình trạng này.
Huống chi với tu vi của Cửu U Thập Tứ Thiếu, lỗ chân lông toàn thân tùy thời đều có thể hấp thu tinh chất từ không khí, chỉ cần vận dụng ý niệm cũng có thể từ không khí ngưng tụ thành nước uống.
Cho dù là trói chặt tay chân hắn rồi chôn sâu xuống đất, chỉ cần hắn muốn sẽ lập tức có một dòng suối mát lạnh chảy vào miệng hắn.
Nhưng hiện tại hắn lại đói đến bộ dạng này.
Việc này chứng tỏ trong hai ngày hai đêm vừa qua Cửu U Thập Tứ Thiếu luôn trong trạng thái xuất toàn lực tấn công đối phương, không ngừng nghỉ không tiết kiệm khí lực điên cuồng công kích.
Trong hai ngày hai đêm Cửu U Thập Tứ Thiếu chiếm vị trí chủ động tuyệt đối, nhưng vô luận là dùng phương pháp gì cũng không thể tiêu diệt đối phương, chỉ có thể khiến mình không bị đánh mà thôi!
Trừ việc đó ra, hắn không thể làm gì!