Dịch giả: Phong Thiên Vân
Chính mình đúng là rất phản nghịch, đánh vỡ lệ thường, khiêu chiến quyền uy. Càng chiến với đối thủ mạnh hơn mình thì lại càng cảm thấy hứng thú. Nhưng tính cách của mình như thế này, ở một thế giới mà cường giả vi tôn như thế này, tuyệt đối sẽ không thể sống lâu được. Có thể ngày hôm nay vẫn tiêu dao tiêu sái nhưng có khi ngày mai đã bị một cao nhân nào đấy giơ tay đập chết như đập một con ruồi.
Tính mình cũng chẳng phân biệt thiện ác, làm việc cứ theo ý thích mà thôi.
Cái gọi là vì đại cục, hiệp chi đại giả, vì quốc vì dân căn bản chẳng lọt vào mắt mình. Nếu không phải là thực lực của mình từng bước đi lên, ngày càng mạnh hơn, cuối cùng cũng thành công đạt đến đỉnh phong thì có lẽ bây giờ mình chỉ là một đống xương khô, thậm chí đã sớm tan thành mây khói, có lẽ dấu vết duy nhất chính là một vai phản diện được ghi lại trong các sách lịch sử.
Đúng vậy, Quân Mạc Tà chính là người như thế.
Hắn sớm đã hiểu rõ chính bản thân mình, thực tế, Quân Mạc Tà cũng chỉ là người, cho nên cũng giống như bao người khác, có nhược điểm, bất luận là về tính cách hay thói quen. Hắn không phải một người hoàn mỹ, thậm chí ở một khía cạnh nào đấy còn có thể xem là tà ác.
Nhưng hắn có một điểm bất đồng với những người khác, chính là hắn thực lực cực kì cường đại, có thể coi thường các nhược điểm. Hoặc nói cách khác là vận khí của hắn quá tốt, có được một siêu cấp bảo vật nghịch thiên như Hồng Quân Tháp, còn có rất nhiều tri thức của kiếp trước, là người của hai thế giới, những chuyện này không phải ai cũng có thể có được.
Thế nhưng Quân Mạc Tà lại gặp được, thế nên khuyết điểm của hắn lại không còn là khuyết điểm nữa. Hơn nữa với nghị lực của hắn lại có thêm Hồng Quân tháp, cuộc đời của hắn trở thành truyền kỳ trong lúc hắn đang sống!
Cái gọi là truyền kỳ, chính là một người bình thường, thậm chí là có chỗ thiếu hụt, nhưng nhân duyên tốt mà trải qua được một đoạn phấn khích.
Các đế vương, quân chủ của các triều đại trước kia, khi hắn đã thành công rồi thì ai còn thèm để ý trước đó hắn có từng trộm gà hàng xóm, nhìn lén tiểu cô nương nào đấy tắm rửa, hay đã từng cướp đoạt thứ gì đấy của người khác?
Cho dù là biết đi nữa thì cũng là do danh nhân tìm chuyện mà nói, chứ chẳng có hình phạt nào cả!
Trong lịch sử, tiểu lưu manh nhiều vô số kể, nhưng chân chính nổi danh cũng chỉ có Lưu Bang. Cũng có rất nhiều người chịu sỉ nhục chui qua khố người khác, thế nhưng lưu truyền đến tận ngày nay cũng chỉ có Hàn Tín. Mấy trăm vạn người cũng đã đi bán hàng, nhưng cuối cùng đạt được thành công chỉ có Lý Gia Thành!
Cho đến bây giờ chỉ có lấy ưu khuyết điểm để bàn luận đúng sai, mà không phải căn cứ vào đúng sai để nói về ưu khuyết. Đây là một hiện tượng quái dị của xã hội nhân loại.