Dịch giả: Ursawarrious
Nói xong, Quân Mạc Tà chỉ vào Cổ Hàn đang nắm vạt áo của chính mình, quát:
- Buông ra!
- Ngươi nói cái gì? Chỉ đùa thôi mà?
Ánh mắt Cổ Hàn lập tức trở nên cực độ nguy hiểm, giống như cây kim, chăm chú nhìn vào con mắt của Quân Mạc Tà, Quân Mạc Tà khiêu khích ngược lại trừng mắt nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một tia lạnh lẽo, nhưng trong nháy mắt Cổ Hàn chợt cười rộ lên, buông tay ra, không ngờ nhẹ nhàng nói:
- Ngươi đã nói muốn chơi đùa. Vậy thì thú vị rồi, tiếp tục chơi thôi! Nếu như một đời Tà Chi Quân Chủ muốn chơi đùa, lão phu một lão giả sắp chết, không nhận mệnh thì còn biết làm sao!
Quân Mạc Tà nghẹn họng trân trối nhìn, thực sự không tưởng tượng ra được hắn sẽ trả lời như vậy, nhịn không được bật thốt lên mắng to:
- Ta kháo đại gia ngươi! Đầu óc ngươi có vấn đề không vậy! Đấy chính là con gái của người đó!
- Lời đồn thì như thế nào, Quân phủ chủ không nghe rõ sao?
Cổ Hàn cười.
- Bây giờ lão phu còn gì để nói nữa rồi, cũng không muốn tiếp tục chơi với ngươi nữa!
Cổ Hàn hừ lạnh môt tiếng, nói tiếp:
- Còn điều này nữa, nàng không phải là con gái của ta, thỉnh ngươi nhớ kỹ, vĩnh viễn đừng cho nàng biết chuyện nàng là con gái của ta! Đây là thỉnh cầu cuối cùng của lão phu đối với ngươi!
Cổ Hàn nói xong, đột nhiên cứ như vậy giải trừ không gian tỏa định, thản nhiên đi ra ngoài, đi đến bên cạnh các cao thánh địa cao thủ. Râu tóc tuy rằng bạc trắng như tuyết, nhưng thần sắc rõ ràng đã trở nên thoái mái hơn không ít! Khí độ bản thân lại tái hiện vẻ cao quý, tuy còn chưa khôi phục đến thời kỳ đỉnh phong, nhưng so với bộ dáng sa sút lúc trước dường như là hai người hoàn toàn khác nhau!
Đúng cũng tốt, sai cũng được, công lao, tội lỗi cả đời, sau buổi nói chuyện cùng Quân Mạc Tà bên trong không gian tỏa định đều đã hoàn toàn minh bạch.
Cho dù là sai, có tội, cũng đã thủ hộ đại lục một vạn năm này!
Cho dù là đúng, cũng đã từng làm qua rất nhiều chuyện sai trái tới cực điểm!
Nhưng hiện tại, hết thảy đã không còn trọng yếu!
Thứ duy nhất còn trọng yếu chính là một trận chiến trước mắt này mà thôi!
Đối với câu "chơi đùa mà thôi! của Quân Mạc Tà, Cổ Hàn trực tiếp khịt mũi khinh bỉ!
Nếu Tà Chi Quân Chủ không phải là người có trách nhiệm, như thế Cổ Hàn sẽ lập tức thừa nhận bản thân mình nhìn lầm rồi!
Chính như theo lời hắn nói vừa lúc nãy: Vô luận ngươi làm như thế nào đều không có quan hệ với ta!
Đối mặt với một người chỉ trong tích tắc từ một người chịu trách nhiệm cực đoan biến thành một người vô trách nhiệm đến cực độ Quân Mạc Tà dở khóc dở cười!
Tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, thế này là thế nào! Sao lại có người như vậy!
Nhưng Quân Mạc Tà cũng hiểu được, Cổ Hàn thống khổ cũng tốt, áy náy cũng vậy, hổ thẹn cũng thế, trong cái không gian tỏa liên này, toàn bộ đã quy về hư vô rồi! Bởi vì hắn đã đem hết thảy đổ lên trên người mình!
Cổ Hàn, thực sự đã không còn muốn sống rồi!
Đồng dạng, sau trận chiến này, Tam Đại Thánh Địa sẽ chỉ còn hư vô, lưu lại bóng dáng mình bên trong sử sách! Đây là ước nguyện duy nhất của bọn họ, cũng là lý tưởng lớn nhất của họ trong thời khắc này! Tin tưởng coi như là hiện tại quỳ xuống cầu bọn hắn, bọn hắn cũng quyết sẽ không đổi ý!