Quân Mạc Tà lạnh nhạt nói:
- Cổ Hàn, Cổ lão tiền bối, ta muốn ngài nhớ kỹ, nhất định phải nhớ kỹ: Từ giờ trở đi, ta không hy vọng thấy bất kì một người nào ở trước mặt ta nói ba chữ "Ta muốn chết". Nếu nghe được, ta sẽ lập tức thỏa mãn nguyện vọng của hắn. Không cần hắn đi tìm dị tộc nhân để tự bạo. Ta thành toàn cho hắn tức thời. Để cho hắn chết mà không có chút thống khổ nào, tuyệt đối so với tự bạo tốt hơn nhiều, ít nhất còn có thể lưu lại một thi thể nguyên vẹn.
Quân Mạc Tà chậm rãi xoay người, đưa lưng về phía Cổ Hàn hờ hững nói:
- Hoặc là ngài còn không ý thức được một câu nói như vậy sẽ làm giảm sỹ khí toàn quân như thế nào, có lẽ ngài còn có thể nghĩ rằng đây là sự anh hùng bi tráng nhất, thậm chí còn sẽ cảm động đến rơi lệ. Nhưng với ta mà nói, vào lúc này, nói ra những lời này, kẻ đó đã phạm tội không thể tha. Bị thiên đao vạn mã giày xéo cũng không thể chuộc tội, muôn đời luân hồi cũng không thể xóa được.
- Bị lão bà cắm sừng mà muốn chết thì cùng lắm là hắn chết một mình thôi. Nhưng các người lại chọn cái chết như vậy sẽ gián tiếp g**t ch*t vô số huynh đệ của ta. Hắc hắc nhiều thánh tôn thánh quân đều tuyệt vọng tự sát như vậy, thực lực yếu ớt còn lại của chúng ta sẽ làm được gì?
Quân Mạc Tà trào phúng nói
- Đừng nghĩ rằng ta đang vũ nhục các ngươi, khinh thường tinh thần của các ngươi. Các ngươi gặp chuyện như vậy liền không muốn sống tự bao, thật đúng là không bằng những nam nhân tầm thường bị cắm sừng nhưng lại quyết tâm đi liều mạng với gian phu.
- Trong mắt của ta, bọn hắn ít nhất còn có chút quyết tâm, còn các ngươi, ngay cả chút quyết tâm đó cũng không có. Cái gọi là quang vinh vạn năm, huy hoàng đến phút cuối cùng mà các ngươi ráng giữ gìn thì đối với ta thứ đó chẳng có ý nghĩa gì.
Chậm rãi đi hai bước, Quân Mạc Tà giơ tay lên, nhẹ nhàng gõ hai cái nhưng làm cho vách tường không gian dày đặc rung động, hắn thản nhiên nói
- Cổ lão, ngươi không muốn ta cường hành phá vỡ không gian phong tỏa của ngươi mà đi ra đó chứ?
- Xin chờ một chút. Ta còn một việc cuối cùng cần nhờ Quân phủ chủ.
Lúc Cổ Hàn xoay người lại, Quân Mạc Tà xém chút thì hoảng sợ, tóc Cổ Hàn trong thời gian thật ngắn đã chuyển thành bạc trắng.
Lúc gặp nhau lần đầu tiên, tóc Cổ Hàn vẫn là màu đen, so với trung niên không khác nhau là mấy. Lần thứ hai, lúc gặp nhau tại Thiên Trụ Sơn, nguyên khí đại thương, Cổ Hàn một đầu hoa râm, nếp nhăn xuất hiện trên mặt, già hẳn đi.
Nhưng mà chỉ với thời gian vài ngày ngắn ngủn, tóc Cổ Hàn lúc này lại bạc trắng.
Vị thánh quân này, chỉ sau bảy ngày ngắn ngủn không gặp, đã gặp phải đả kích quá lớn.