Dịch giả: Chim Ruồi
- Ghê tởm?
Cổ Hàn nghe vậy liền sửng sốt, lập tức hắn cười to mà nói:
- Lý do này hay lắm, đúng là bọn hắn thật ghê tởm! Chỉ cần lý do này thôi đủ để tiêu diệt bọn chúng!
Cổ Hàn có tu vi thánh quân, đương nhiên không phải là một thằng ngốc, lấy mấy ngàn năm trí tuệ của hắn, làm sao có thể không nhìn ra Quân Mạc Tà đang nói dối? Nhưng dù lý do gì đi nữa cũng không quan trọng, quan trọng nhất là đối với dị tộc nhân, Quân Mạc Tà có hận ý vô cùng vô tận là tốt rồi!
- Sau này không còn sự uy h**p của dị tộc, cũng không còn Tam Đại Thánh Địa, chỉ còn lại Tà Quân phủ và Thiên Phạt nhất mạch, ngươi cần phải bảo trì cẩn thận.
Trong lời nói của Cổ Hàn có mang ý để lại hậu sự, lời nói vô cùng sâu xa:
- Quân Mạc Tà, ngàn vạn lần đừng nghĩ chỉ có nhân loại mới có thể làm điều ác, cũng đừng nghĩ chỉ có người xấu mới làm việc ác! Một khi người tốt đã làm việc ác, lúc đó người xấu có thúc ngựa cũng không đuổi kịp sự ác độc của họ! Xin hãy ghi nhớ lời này của lão hủ!
- Lời nói này rất đúng! Có thể gọi là chân lý!
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng.
Người xấu làm chuyện xấu, ít nhất bản thân hắn cũng biết hắn đang làm chuyện xấu, trong lòng cũng còn tí băn khoăn.
Nhưng nếu người tốt lại coi chuyện xấu là chuyện tốt, cố gắng mà làm thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng! Bời vì khi hắn làm, trong lòng của hắn là chính nghĩa, là quang vinh! Dưới tư tưởng này, hắn hoàn toàn không có chút cố kị nào, cố hắn dùng tất cả mọi thủ đoạn, kế hoạch để hoàn thành chuyện này!
Mà xung quanh loại "người tốt" này có vô số người tín nhiệm hắn, có thể trợ giúp, hùa theo hắn một cách vô điều kiện. Đến lúc đó, hậu quả như thế nào không một ai dám tưởng tượng!
Ví dụ tốt nhất trước mắt chính là Tam Đại Thánh Địa!
Nếu không phải Quân Mạc Tà hoành không xuất thế, chưa biết thế giới này quang vinh thẳng tắp, hay lại giống như lời tiên đoán kia!
Hoảng nhiên nhất mộng, phi huyễn phi không!
Vạn niên huy phong, nhất triêu thành yến!
(Ngỡ ngàng giấc mộng, ảo ảo không không!
Vạn năm huy hoàng, một sớm khói tan - Dennis Q)
Cổ Hàn cười khổ một tiếng, ý nghĩ của hắn lúc này chắc cũng giống với Quân Mạc Tà.
Vị lão nhân này đã quyết tâm dùng cái chết để tạ tội, vậy thì cần gì phải đay nghiến chuyện lúc trước đã xảy ra?
Mặc dù đã sai lầm, nhưng xuất phát điểm của người tốt và người xấu khác xa nhau, cần gì phải hủy đi một chút tôn nghiêm còn sót lại của người tốt này? Nếu đã nhận ra sai lầm thì phải quyết tâm đền bù sai lầm của mình, bằng bất cứ giá nào!