Dịch giả: ryno_nguyen
- Điểm này chính là... Tuệ Nhãn La Sát, Kiều Ảnh!
Mai Tuyết Yên chỉ vào đồ hình Quân Mạc Tà vẽ ra, nói:
- Chúng ta công kích như vậy, thủy chung chỉ là một phương diện mơ hồ, dựa trên phỏng đoán trước đó, kế hoạch này mặc dù tốt, nhưng chiến trường luôn biến đổi, vị tất có thể đem chiến thuật này thi triển được thuận buồm xuôi gió. Nhưng nếu có Kiều Ảnh thì sẽ hoàn toàn khác! Bởi vì nàng có thể chứng kiến rõ động tĩnh đối phương! Nếu nàng chỉ huy ở thời gian thích hợp, thì xác suất thành công cho sách lược chúng ta muốn thực thi sẽ đề cao thật lớn!
- Không sai!
Quân Mạc Tà vỗ đùi:
- Tại sao ta có thể quyên vị Tuệ Nhãn La Sát này chứ? Nàng ta chính là người duy nhất nhìn thấu kỹ năng b**n th** của đám ngoại tộc kia! Đến nỗi lúc trước cả ta cũng bị...
Quân Mạc Tà tâm niệm vừa chuyển, không khỏi nhớ lại chính mình ngày đó, Âm Dương Độn chưa từng nếm mùi thất bại chẳng phải cũng bị lật tẩy dưới tuệ nhãn của người này sao? Lập tức lại nghĩ tới Kiều Ảnh kia dáng vẻ thướt tha mềm mại, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, nước da trắng hơn tuyết thì trong lòng Quân đại thiếu không biết ma xui quỷ khiến thế nào xuất hiện một ý nghĩ: "Nếu có thể chiếm tiện nghi một phen, không biết sẽ là chuyện vui sướng tới nhường nào". Mai Tuyết Yên nguyên bản chưa kịp giải quyết vấn đề khó khăn đã đeo bám nàng mấy ngày qua, chợt ngẩng đầu lên phát hiện Quân đại thiếu ngây ngốc vẻ mặt bại hoại, lại nhớ vừa mới nhắc tới Kiều Ảnh, người này có bộ dáng này, đang nghĩ gì có thể biết được!
Mai Tuyết Yên nhất thời trong lòng ghen tuông, nhị chỉ thiền thần công tái hiện cõi trần, hai ngón tay hung hăng bám vào phần ngang hông của hắn, đồng thời phát lực, trực tiếp xoay tròn một vòng một trăm tám mươi độ theo chiều kim đồng hồ, tiếp đó lại tiếp tục hướng mục tiêu mạng sườn còn lại, nghiến răng nghiến lợi (Biên: mầy hả bưởi), một chữ một chữ hỏi:
- Chàng-đang-nghĩ-gì-hả?
- Ta suy nghĩ, ai nha...
Quân Mạc Tà khẽ kêu một cái, nha đầu kia cư nhiên còn tiện tai sử dụng công pháp đồng căng đồng nguyên, thật đúng lúc a! Cùng một bộ công pháp, khả năng tạo thành thương tổn là tương đương lớn a, thế nên giờ khắc này Quân Mạc Tà cảm giác đau triệt nội tâm, miệng chỉ biết hớp hớp mấy ngụm khí, không nói nổi một câu. Mai Tuyết Yên cuối cùng trong lòng không đành, hơi thả lỏng tay, bắt đầu "ép cung":
- Ta vừa mới nhắc tới Kiều Ảnh, chàng liền làm ra bộ dáng sắc lang mê đắm ấy là muốn gì. Trong nhà đã có nhiều tỷ muội như vậy, chàng còn nghĩ cái gì đó? Có phải lại muốn nạp thêm phòng không hả?
- Tuyết Yên à... Nàng nói chuyện thì cũng hiểu đạo lý đã chứ!
Quân đại thiếu gia vừa thấy tình hình không ổn, tâm niệm chớp động, lập tức ló ra hảo đối sách!