Dịch giả: neverdielove
- Các ngươi nói xem, rốt cuộc tất cả những chuyện này có quá buồn cười không?
Ánh mắt Quân Mạc Tà lạnh lùng nhìn qua đám người cao tầng Tam Đại Thánh địa:
- Hiện giờ các ngươi hãm hại minh quân, làm cho năm nghìn Thánh giả Thánh Hoàng trong vòng hơn ba canh giờ toàn bộ chết trận! ta xin hỏi làm như thế lại trở thành tội nhân cả đại lục! Tam Đại Thánh Địa các ngươi ngoại trừ chụp mũ người khác ra, cũng không còn biết một chút nhục nhã nào sao?
Những người bị hắn nhìn qua, toàn bộ đềi hổ thẹn cúi đầu không đáp.
Lời nói Quân Mạc Tà không có đạo lý sao? Không, những lời Quân Mạc Tà nói ra hẳn là rất có đạo lý!
Đúng là luôn tự cho mình là cao thượng, mới khiến cho Tam Đại Thánh địa rơi xuống nông nỗi như thế này!
- Nếu lần quyết chiến này cuối cùng bị thất bại, văn minh nhân loại cũng bởi vì thế mà lâm vào cảnh suy tàn, như vậy, tội nhân lớn nhất tạo nên tất cả những việc này rốt cuộc là ai?
Quân Mạc Tà hỏi ngược lại:
- Ai mới là thủ phạm làm cho dị tộc nhân xâm nhập vào Huyền Huyền đại lục? Ai mới là người làm cho thực lực trên đại lục trở nên yếu nhược như thế? Là ta sao? Nếu không phải là ta thì rốt cuộc là ai?
- Không phải là ngươi. Là chúng ta mới đúng!
Sắc mặt Cổ Hàn trở nên tùy tụy, thở dài một hơi buồn bực nói:
- Chúng ta chính là tội nhân của cả đại lục!
Ánh mắt sắc bén của hắn đột nhiên trở nên vô thần, ngẩng đầu lên nhìn trời, đột nhiên hắn cười thảm một tiếng nói:
- Hóa ra, người trong thánh địa một lòng chung sức bảo vệ hòa bình hơn vạn năm nay, lại chính là người có tội lớn nhất? thật bi ai biết bao!
Không chỉ có Cổ Hàn, còn có đám người Mạc Vô Danh kia cũng như gặp phải lôi điện oanh kích, lần này bọn họ bị những lời rung động lòng người của Quân Mạc Tà làm cho chóang váng không thôi, trên mặt hoàn toàn không thể hiện được chút thần thái nào.
Nguyên lai, tự xem mình là anh hùng vô danh thủ hộ Huyền Huyền đại lục xong đau đớn thay lại còn có một thân phận khác là – làm nơi dị tộc luyện binh!
Làm cho đám b**n th** hỗn tạp này càng thêm sắc bén, cường đại, cũng là vì việc này mà làm cho Huyền Huyền đại lục trở nên sa đọa!
- Chẳng lẽ một vạn năm nay đều là sai sao?
Cổ Hàn im lặng thở dài, không biết là hắn đang hỏi người khác hay là hỏi chính mình, thanh âm mơ hồ như chính hắn cũng mơ hồ không nghe thấy.
Sau đó hắn khẽ xoay người, chậm rãi bước đi, hướng về phía xa xa không dấu chân người mà bước đi từng bước một, thẳng đến một chỗ trống rỗng xa xa, hắn khẽ nhắm mắt lại khoanh chân ngồi xuống không nhúc nhích.
Mai Tuyết Yên khẽ nhíu mày, tĩnh tâm suy tư về những lời Quân Mạc Tà vừa nói. Những lời Quân Mạc Tà là chính xác sao? Hiển nhiên là chính xác nhưng cũng không phải là chính xác tuyệt đối ít nhất cũng không hoàn toàn!
Hơn vạn năm nay, Tam Đại Thánh Địa yên lặng nỗ lực, toàn tâm toàn ý thủ hộ toàn bộ nhân loại của Huyền Huyền đại lục, phần công lao này bất luận là ai cũng không cách nào gạt bỏ! dù có nhắm mắt lại cũng không có thể phủ nhận toàn bộ, bất luận là ai cũng không thể!