Dịch giả: Tiểu Mạc Tà
Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Một tiếng nổ lớn phát ra, bụi đất bay mù mịt, cát đá bay tán loạn, ở giữa hiện ra một cái động cực lớn, tựa hồ còn to hơn cái hố mà Mạc Tà dùng thổ địa chi lực tạo ra. Hạ Trường Thiên tự bạo, đương nhiên là thân thế hóa thành tro bụi, không thể sống lại, ngay cả thánh anh thần hồn cũng chẳng còn. Phần Quân Mạc Tà ở trung tâm vụ nỗ cũng biến mất, không thấy tung tích.
"Không phải tiểu tử này cùng chết với Hạ Trường Thiên rồi đấy chứ?" Sắc mặt của đám người Cổ Hàn càng nặng nề, mang theo vẻ cổ quái và phức tạp không nói nên lời. Nếu hai người cùng chết, vậy chuyện này thực là một tai họa lớn.
Hiện giờ người trong Tam Đại Thánh Địa có tâm lý rất lạ, không ai vì Hạ Trường Thiên chết đi mà bi ai, lại còn cầu nguyện cho Quân Mạc Tà - người thù địch này ngàn vạn lần đừng bị làm sao. Quân Mạc Tàm, ngàn vạn lần đừng chết a.
Giờ phút này, lực lượng của đại lục đã tổn thất nghiêm trọng, mà quan trọng nhất là nếu Quân Mạc Tà bị chôn cùng Hạ Trường Thiên, thì chẳng những sẽ không thể tiếp tục được huyền thú trợ giúp đối kháng ngoại tộc, mà huyền thú sẽ còn điên cuồng, không tiếc hết thảy quay lại hủy diệt Tam Đại Thánh Địa. Điều này tin rằng không ai nghi ngờ.
Lúc này, chúng cao thủ trố mắt nhìn cản tưởng phía trước, cả đám như bị thiên lôi đánh trúng. Tổng cộng cả bốn mươi cao thủ, thêm một vị cường giả thánh quân trong phút chốc đã hóa thành tro bụi. Mà tất cả chuyện này, cũng chỉ do một người làm. Nếu Quân Mạc Tà không chết, thành quả này thật đáng sợ.
- Hạ nhị ca a a...
Quý Bác Văn thấy Hạ Trường Thiên tự bạo, chết không toàn thây thì thét dài bi phẫn tuyệt vọng. Lúc Hạ Trường Thiên tự bạo là lúc Quý Bác Văn liều mạng xông ra, nhưng Viêm Hoàng Chi Huyết tự nhiên không chịu buông tha, cũng thủy chung bám theo, liên tục khóa chặt.
Quý Bác Văn thấy bạn thân lìa đời, tâm hoảng ý loạn, liên tiếp bị chém thương. Nhưng giờ phút này hắn chỉ một mực gào thét, không thèm để ý thương thế trên người. Rồi đột nhiên, cả người Quý Bác Văn như một mũi tiên bay vọt lên cao, cả thân người dựng đứng, cười thảm, Viêm Hoàng Chi Huyết cũng phát ra tiếng kêu thê lương dị thường.
- Xoát xoát xoát, kiếm quang lóe lên, không trung nhộm mưa máu, một cánh tay theo bóng kiếm lướt qua, xẹt đã từ không trung rớt xuống.
A a a.... Quý Bác Văn đau đớn giứ không trung, ngửa mặt phun một ngụm tiên huyết, máu tươi lại b*n r* đầy trời, nhưng thân hình vẫn xông lên không hề chậm lại. Mà Viêm Hoàng Chi Huyết cũng chấn động, phát ra tiếng ong ong mau chóng bám theo. Lúc trước không cẩn thận để người này chạy thoát ra được, Viêm Hoàng Chi Huyết cảm thấy thật mất mặt (DG: what - nó biết suy nghĩ), thẹn quá hóa giận. Một tiểu hài tử tự cho là rất có bản lĩnh, một khi đã bị mất mặt, vậy thì hắn sẽ bất chấp tất cả.