Nợ răng trả răng!
Hạ Trường Thiên vừa chiến đã rơi vào thế hạ phong, thân pháp chiêu pháp hay bộ pháp tuy không loạn chút nào, nhưng chỉ có thể bị động gặp chiêu phá chiêu, không có một chút hoàn thủ nào!
Nhục nhã đến mức này làm cho hắn giận dữ vô cùng! Hắn nằm mơ cũng không nghĩ ra thực lực của Quân Mạc Tà lại có thể kinh khủng đến thế! Từ lúc bắt đầu đến giờ hắn chỉ có thể đỡ, đỡ, đỡ... không ra nổi một chiêu tấn công nào!
Sự tình diễn biến đến mức này, không chỉ đám người Cổ Hàn phía ngoài, thậm chí người trong cuộc như Hạ Trường Thiên cũng cảm thấy u mê vô cùng. Hắn là cường giả thánh quân, Quân Mạc Tà tuy không yếu, nhưng rõ ràng chỉ là một thánh tôn, so với chính hắn yếu hơn không ít, nhưng thế cục tại sao lại ra đến mức này....
Giờ phút này Hạ Trường Thiên cảm thấy như mình đang tời vào một đầm lầy to lớn, càng dãy dụa thì chìm càng nhanh.... Hiện tại hắn đang vô cùng nguy cấp!
Hắn nhớ rõ ngay từ chiêu đầu tiên của Quân Mạc Tà là một kiếm đâm tới, hắn muốn ra tay đánh trả cứu huynh đệ của mình, nhưng một kiếm nhìn như đơn giản kia lại bao quát phạm vi mấy trượng, nếu hắn lui lại sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng đối mặt với một hậu sanh tiểu bối, giao thủ chiêu đầu tiên đã phải lui thì mặt mũi thánh quân để chỗ nào?
Vì thế Hạ Trường Thiên quyết định không lùi, nhưng vì thế hắn lại lọt vào một trận khổ chiến, thân người vừa lóe thì kiếm thứ hai đã đến cổ họng. Hạ Trường Thiên chấn động, hắn ngửa người ra sau, thì kiếm thứ ba đã đến trước bụng, lại né, lại kiếm thứ tư nhắm ngay đan điền...…
Cứ kiếm đến hắn né, càng lúc càng lui, từ lúc bắt đầu khai chiến đến nay chỉ khoảng hai lần hô hấp, mà Quân Mạc Tà đã ra đến ba trăm kiếm, mỗi một kiếm đều mang kiếm khí sắc bén, mà Hạ Trường Thiên cũng né đủ ba trăm lần!
Lần sau so với lần trước còn gian nan chật vậthơn!
Sau mỗi lần né hắn lại càng kinh hoảng phát hiện ra rằng: Cho dù hắn có muốn liều mạng thì cũng không có bất cứ cơ hội nào!
Nếu muốn tổn thương đối phương trong tình huống này, hắn chỉ có một con đường duy nhất: Tự bạo!
Một người kinh nghiệm sa trường đầy mình như Hạ Trường Thiên lại cảm thấy bi ái vô cùng! Thân kinh bách chiến, thân mãi không bại như hắn lại bị một thiếu niên dồn đến mức này sao? Chẳng lẽ mình đang găp ác mộng sao?
Cho dù là ác mộng cũng không vớ vẩn đến mức này chứ?
Quân Mạc Tà sắc mặt như thép, ánh mắt băng lãnh và vô tình, mỗi kiếm đâm ra đều không lưu tình chút nào!
, Sau khi dung hợp hoàn toàn với Hồng Quân Tháp, chiến lực của hắn lúc này đã tăng đến trình tự bán thánh nhân của Chiến Luân Hồi, đối phó với một thánh quân tam cấp như Hạ Trường Thiên, hắn hoàn toàn nắm chắc!
Chính vì thế, hắn mới có thể ngay từ đầu đã bức Hạ Trường Thiên rơi vào hạ phong tuyệt đối, căn bản không cho hắn nửa điểm cơ hội!
Hạ Trường Thiên càng đánh càng điên cuồng, càng đánh càng buồn bực, càng đánh lại càng cảm thấy vô cùng nhục nhã!
Chỉ một quyết định sai lầm của mình mà đem bản thân và tất cả huynh đệ đẩy vào vực sâu vạn kiếp bất phục! Lúc đầu trước mặt mọi người bị sỉ nhục, chất vấn, lúc sau lại trơ mắt nhìn những lão huynh đệ cùng mình chunh sống vô số năm tháng phải rơi vào tử vong, mà mình lại chỉ có thể thúc thủ vô sách. Cuối cùng lại bị bức đến loại tình trạng nhục nhã, nguy hiệm đến cực điểm như hiện nay!
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy khoái ý và cừu hận của Quân Mạc Tà, rốt cuộc Hạ Trường Thiên đã hiểu rõ thủ đoạn trả thù chân chính của Quân Mạc Tà! Hắn muốn mình phải nhấm nháp cảm giác huynh đệ lâm vào tuyệt cảnh lại không thể ra tay trợ giúp, tùy ý để đối phương lăng nhục đùa giỡn, giống như mèo vờn chuột!
- Thật ngoan độc!
Hạ Trường Thiên lắc mình, nước mắt quanh tròng, tơ máu dày đặt trong con người, sắc mặt dữ tợn như quỷ, kim quan trên đầu phanh một tiếng bị chém rơi, một bộ tóc dài màu đen xổ tung ra trong không trung, máu rỉ ra từ đỉnh đầu rơi tí tách xuống mặt đất!