Thật ra phía cao tầng của Tam Đại Thánh Địa mặc dù có khiếp sợ nhưng không phải vượt quá dự kiến, lần trước Quân Mạc Tà cũng dùng biện pháp này để quyết đấu với cường giả lãnh đạo tối cao Chiến Luân Hồi.
Thực lực Chiến Luân Hồi bí hiểm, đã vượt qua võ giả nhân loại, đạt tới cảnh giới cực hạn, hắn cùng Thiên Thánh Cung cao thủ toàn diện chém giết nhưng không hề bị động, nhưng một mình Quân Mạc Tà lại có thể chiếm hết thượng phong, thực lực như thế đủ để rung động thế gian.
Mà đây chính là lý do Cổ Hàn lựa chọn biện pháp như hôm nay!
Trước mắt, Thiên Phạt đã chiến thắng, nhưng lại là htắng thảm, Bát Đại thánh tôn toàn bộ chết trận, liên quân hùng ưng thì ưng vương hi sinh, năm ngàn chiến lực tinh nhuệ hoàn toàn hủy diệt, thực lực của Thiên Phạt đã hảo tổn rất lớn sau trận chiến!
Mà đám người đóng quân chiến trường Đoạt Thiên có thực lực vô cùng cường hãn, lại là người một nhà với hắn, nếu thật sự hắn không biết tu vi của Quân Mạc Tà cường đại đến mức độ này, mặc dù hắn không đứng về phía của đám người Hạ Trường Thiên, nhưng cũng sẽ thể hiện vẻ nước đôi, chứ không khoanh tay đứng nhìn như thế này.
Hai người Hạ Trường Thiên và Lý Bác vô cùng bi phẫn, đồng thời ra tay! Trong lòng hai người đều nghĩ giống nhau: Mau bắt Quân Mạc Tà, chỉ như thế mới có thể giúp hơn bốn mươi huynh đệ thoát chết! Càng lâu thì tình huống càng nguy hiểm!
Ba vị thánh tôn, hai vị thánh hoàng lúc nãy thoát chết cùng hai người hiện giờ lại không biết phải làm sao.
Bọn hắn cũng muốn tham chiến, nhưng chiến với ai đây?
Một mình Quân Mạc Tà ra trận, hắn lấy đại biểu cho công đạo mà báo thù, trút xuống phẫn nộ, những người còn lại của Thiên Phạt nhất mạch không ai lộ diện.
Bọn hắn biết rõ đây là mưu đồ của Quân Mạc Tà, nhưng bọn hắn lại không thể ra tay với đám người Mai Tuyết Yên.
Một khi ra tay, hậu quả bọn họ gánh không nổi! Bọn hắn không phải thánh quân cường giả, bọn hắn gánh không nổi!
Thậm chí cho dù là Hạ Trường Thiên cũng chưa chắc dám, cùng lắm là chỉ dám nói khi nổi giận, chứ chưa chắc dám ra tay với đám người của Thiên Phạt. Thật ra cũng không phải vì e ngại Quân Mạc Tà, mà bởi vì... đại cục!
Căn nguyên của việc này bắt đầu chính từ sự thờ ơ lạnh nhạt của bọn họ, hoàn toàn không muốn cứu viện, cuối cùng làm cho liên quân hùng ưng gần như bị tiêu diệt toàn bộ, Quân Mạc Tà đứng ra đòi lại công đạo là việc thiên kinh địa nghĩa, dù bất cứ ai cũng không dám lên tiếng. Dù là bọn người Cổ Hàn nhiều nhất cũng chỉ ba phải, chứ tuyệt đối không có khả năng ra tay giải vây. Cho dù trận chiến này hai người Hạ Trường Thiên bị chiến bại thân tử cũng là "gây ra tội thì phải chịu tội" mà thôi, không một ai dám phản bác.