Dịch giả: Chim Ruồi
Giờ phút này, mặt của Quân Mạc Tà trắng bệch như xác chết, khóe miệng thi thoảng còn rỏ máu tươi. Mai Tuyết Yên kinh hô một tiếng, lòng quặn thắt nhìn Quân Mạc Tà, nàng chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói vạn phần. Người khác có thể không biết, nhưng cùng tu Khai Thiên Tạo Hóa Công, há Mai Tuyết Yên lại không biết tình huống gắng sức của hắn bây giờ vẫn chưa làm được như thế, nhưng nếu hắn không làm như vây, công đạo cho huynh đệ không thể đòi được hết. Vì đòi lại công đạo, vì để huynh đệ dưới cửu tuyền thanh thản, Quân Mạc Tà không do dự phát động lực lượng mà hắn không thể chịu được, cho dù dưới sự bảo vệ cực hạn của Hồng Quân tháp thì kinh mạch, tâm thần cũng chịu cắn trả phi thường kịch liệt.
Nếu hắn duy trì trạng thái dung hợp với Hồng Quân Tháp, thì tự nhiên là không có chuyện gì. Nhưng một khi hắn hiện thân ra, cũng chỉ có thể lấy thân thể của mình, tự lực chống chọi tất cả thống khổ mà thôi. Nhưng hắn không thể không đi ra, bởi vì cơn giận này phải được bùng phát, cũng bởi vì huynh đệ không thể chết vô ích.
Trả giá, công đạo trước mắt, chính là ở trong mảnh hỗn độn hỏa này, cẩn phải như khoái ý ân cừu. Đúng là khoái ý ân cừu. Huynh đệ ta chết lừng lẫy, ta muốn trả thù. Huynh đệ dù chết đi vẫn là huynh đệ, cũng phải cảm thấy thoải mái ra đi. Huynh đệ ta chết sao mà chết, cũng vì những tên làm ngơ kia, cho dù là trực tiếp hay gián tiếp, các ngươi phải trả giá.
Giờ phút này, Hỗn độn hỏa đã đến ngang mặt đất, đêm khối băng tủy kia che lại hoàn toàn. Hỗn độn hỏa treeb cao thì chậm, nhưng tới gần mặt đất thì tăng tốc. Trên mặt đất, vô luận là đá lớn hay là đất, chỉ cần vừa gặp sẽ bị thiêu hủy thành hư vô. Nhìn thấy Hỗn độn hỏa chậm rãi rơi xuống, tính mạng của bốn mươi vị huynh đệ nguy cấp trước mặt Hạ Trường Thiên, hắn bước một bước dài, đi đến trước mặt Quân Mạc Tà hét lớn:
- Quân Mạc Tà mau thu quỷ hỏa kia, thả các huynh đệ ta ra!
Thanh âm của hắn sớm đã không còn cuồng ngạo như trước nữa, mà là khản đi, khóe giật đến chảy hai hàng máu tươi, khuôn mặt thê lương như quỷ.
- Ha ha... Hạ Trường Thiên, Hạ thánh quân đại nhân, ngài sốt ruột sao? Không vội không vội, đừng khó coi như vậy, ân, xem không trung kìa...
Quân Mạc Tà khẽ cười, đưa tay lau vết máu khóe miệng, chìa một ngón tay chảy máu đầm đìa chỉ vào Hỗn Độn hỏa đang rơi xuống, vẻ hứng thú nói:
- Ngài nhìn kỹ xem, mảng hư không này có phải là rất khác chỗ khác không, Thực trong veo đi, hahaha...
Hạ Trường Thiên ngẩng đầu nhìn lại, không khỏi có chút lạnh người. Chỗ Hỗn độn hỏa đi qua, không ngờ bị biến thành một hắc động không gian, lính khí, không khí bốn phương tám hướng đang cuồn cuộn tuôn qua, chậm rãi tự tu bổ khoảng không đó. Hỗn độn hỏa thật sự rất kh*ng b*, ngay cả khoảng không cũng bị đốt thì nếu dính tới thân thể huyết nhục thì sẽ thành thế nào. Mặt Hạ Trường Thiên càng trắng bệch, thân hình lung lay sắp đổ.