Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
- Không muốn giết lầm người tốt?
Hạ Trường Thiên đột nhiên cười một trận dài, trào phúng nói:
- Nói như vậy, ngươi còn đánh tính đem chúng ta giết cả?
- Giết, ngạc nhiên lắm sao?
Quân Mạc Tà cũng trào phúng cười:
- Bổn tọa chỉ muốn nhìn một chút, nếu các ngươi dám làm như vậy, có dám đứng ra hay không!
- Ha ha, có gì không dám? Lão phu chính là người thứ nhất đứng ra!
Hạ Trường Thiên bộ mặt lộ vẻ sát khí, tiến lên trước một bước, liếc mắt nhìn nhìn Quân Mạc Tà, nói:
- Bản thân ta muốn coi, chuyện này như thế nào, chính là lão phu ta hết sức ủng hộ! Đúng! nơi này có chiến đấu, thật thảm thiết! Nhưng lão phu cốt không đến trợ giúp, không cho phép bất luận kẻ nào tiến đến trợ giúp! Như thế nào? Ngươi muốn lấy lại công đạo thế nào?
Ở một bên, Phích Lịch thánh quân Quý Bác Văn hắc hắc một tiếng cười lạnh, cùng tiến lên trước một bước:
- Lão phu cũng không tán thành đem quân lực lãng phí trợ giúp cho một mớ Huyền Thú bên mình! Đồng minh à? Hay Viện quân? Bọn chúng không xứng! Quân chủ nếu là muốn vì bọn họ đòi lại tiếng nói như vậy thì lão phu cũng coi thử xem!
Hai người cùng nhìn Quân Mạc Tà, trên mặt cười tràn nét châm biếm!
- Còn có chúng ta nữa!
Đi theo phía sau hai người, lục đục, bốn năm mươi người lại đứng ra! Một đám ôm cánh tay, nhìn Quân Mạc Tà cười cợt.
Trừng phạt? Thật là buồn cười! Có ai có thể một lần trừng phạt hai vị Thánh Quân, năm vị Thánh Tôn, hơn hai mươi vị Thánh Hoàng và hơn hai mươi vị Thánh Giả?
Đây hiện tại đã là một nửa lực lượng Thiên Thánh Cung. Ai dám bảo giết toàn bộ?
Luật không trách đông được, những lời nói của số đông khi nào cũng có đạo lý. Huống chi ngươi chỉ là một Tà Chi Quân Chủ nho nhỏ? Ngươi có bản lãnh gì đến trừng phạt những người chúng ta? Ngươi khả năng này sao?
Chúng ta chính là thủ hộ đại lục mấy ngàn năm! Chúng ta làm tối đại công thần đại lục này là hoàn toàn xứng đáng! Ngươi còn nhỏ tuổi, vì thiên hạ muôn dân cống hiến nhiều hơn hay sao?
Hiện tại ngươi lại có thể vì vài mạng Huyền Thú, đã muốn trừng phạt chúng ta? Giết chúng ta? Thật là tức cười!
Nhìn thấy tình nhiều người đi tới như vậy, Cổ Hàn trong lòng càng ngày càng chìm xuống. Chìm đến đáy! Chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, thân mình không chịu nổi run lên một chút!
Hắn biết chuyện ngày hôm nay, đã muốn không thể cứu vãn! Tuyệt đối là lớn chuyện rồi!
Quân Mạc Tà quan sát tính tình mọi người trong khoảng thời gian này, hắn cũng hiểu một ít. Người nầy, cho tới bây giờ cũng chưa từng bị khuất phục, bị uy h**p như bây giờ! Ngày hôm nay với thế trận loại này, đổi lại bất cứ một kẻ nào hắn chỉ cần có cái nhìn đại cục, thì đều làm không nổi! Coi như điều sỉ nhục cũng chỉ có thể sống chết mặc bay.
Nhưng Quân Mạc Tà há lại cái loại người này? Quân Mạc Tà tính cách gặp mạnh đấu mạnh. Từ trước đến nay không thỏa hiệp! Dùng loại thủ đoạn này uy h**p hắn, sẽ chỉ là hoàn toàn thấy kết quả ngược lại!
Cổ Hàn đáy lòng tuyệt vọng thở dài một tiếng. Nếu ngày hôm nay Thánh Địa đóng ở chiến trường Đoạt Thiên những người này có thể đưa ra một lý do, ví dụ như thật sự ra không chắc chắn lắm, sau đó lại thành khẩn nhận thức cái sai, rồi sau đó lại là tự nhiên mình làm người giữa đi hoà giải, có lẽ còn có một chút như thế thì có thể đem chuyện này yên ổn xuống trở lại.
Ngay cả Quân Mạc Tà còn muốn tính sổ nhưng tin tưởng hắn cũng sẽ không làm vào lúc này.
Nhưng hiện tại, nhiều người như vậy cùng nhau đứng ra, chuyện này đã quá rõ ràng rồi!
Cổ Hàn biết rõ, sở dĩ Quân Mạc Tà tới cái chiến trường này nhất định là có lý do. Nhưng, cũng tuyệt đối không phải vì thiên hạ muôn dân! Càng thêm không phải vì Tam Đại Thánh Địa!
Thực đã bức hắn nóng nảy như vậy, người này tuyệt đối sẽ không sợ thiệt thòi mà thâu tóm, không tiếc hủy diệt toàn bộ đại lục, cũng chỉ vì huynh đệ của mình mà báo thù trút giận!