Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Cổ Hàn còn chưa kịp trả lời, đột nhiên có một thanh âm từ rất xa truyền đến, tràn ngập ý cười nhạo:
- Nói gì? Công đạo gì? Công đạo cái gì? Như thế nào là công đạo? Coi như bọn hắn chết không nhắm mắt thì tính sao?
- Ai? Lăn ra đây cho ta!
Quân Mạc Tà đột nhiên biến sắc.
Cổ Hàn phẫn nộ quát:
- Là ai cố tình giả thần giả quỷ? Mau ra đây cho ta!
Một tiếng huýt sáo dài trên không trung, xoát một cái hơn mấy trăm người ngươi xuống bên ngoài trướng bồng.
Hai người dẫn đầu, quần áo trắng toát, đầu đội kim quan, gương mặt gầy guộc, đôi mắt lóe lên kim quang, đang khinh thường nhìn mọi người bên trong lều. Mà loại ánh mắt này dừng trên người Quân Mạc Tà gần như là khiêu khích.
Quân Mạc Tà thực muốn xông ra ngoài.
Hơi thở toàn thân Quân Mạc Tà hung tàn tới cực điểm. Giận dữ nhìn chằm chằm vào đám người vừa mới đến. Kể từ khi sống ở trên thế giới này, Quân Mạc Tà chưa từng bao giờ hoàn toàn phóng thích sát khí toàn thân, bùng nổ tới cực điểm.
Giờ phút này, vô luận là ngời trong trướng bồng hay là người bên ngoài. Bất kể là người của Tam Đại Thánh Địa hay Tà Quân phủ đều tinh tưởng Quân Mạc Tà sẽ không tiếc hết thảy quyết tâm hủy diệt đám súc sinh kia.
Bây giờ, hắn giống như là tử thần giáng lâm! Minh vương trước khi hạ phàm! Mỗi một cử chỉ giơ tay nhấc chân, mỗi một ánh mắt, thậm chí là mỗi một lần lông mi rung động, đều đã tràn ngập lòng căm thù, cùng tử khí mênh mông.
Cổ Hàn chỉ cảm thấy một khí tức lạnh lẽo từ trong lòng lan ra, vội vàng đi ra ngoài, đứng trước mặt Quân Mạc Tà.
Hiện tại bây giờ Quân Mạc Tà gây cho vị cường giả Thánh Quân này một nỗi sợ hãi cùng nguy hiểm lớn lao khó có thể hình dung. Đó là cảm nhận sự uy h**p trí mạng từ sinh mệnh linh hồn lực.
Cổ Hàn hiện tại cho rằng:
Chỉ cần một khi không hợp cho dù trời xanh Quân Mạc Tà cũng dám bắt ra! Lỗ thủng nơi Thiên Trụ Sơn, an nguy muôn dân thiên hạ, chốn hồng trần … Hết thảy đều không là gì trong mắt hắn.
Cái hắn muốn hiện tại chỉ là đòi công đạo cho huynh đệ của hắn!
Còn cái gì mà lấy đại cục làm trọng, giờ phút này Tà Quân Chi Chủ căn bản sẽ không them để ý tới.
Chỉ cần một lời không vừa ý, chính là giết chóc! Duy chỉ có giết chóc mà thôi.
- Vừa rồi ai là người nói?
Quân Mạc Tà thảm nhiên nở nụ cười, mí mắt giương lên. Thần quang trong mắt giống như sấm chớp bùng phát, nhìn hai người đối diện, thản nhên nói:
- … Nói gì? Công đạo gì? Công đạo cái gì? Như thế nào là công đạo? Coi như bọn hắn chết không nhắm mắt thì tính sao?
Những lời này là ai nói?
Cổ Hàn gấp đến độ giậm chân!
Đám hỗn đản đáng chết này. Thời khắc nên ra lại không thấy tung tích. Lúc không nên xuất hiện lại xông ra. Sớm không ra, muộn không ra, lại cố tình xuất hiện vào đúng lúc này… Xuất hiện đúng lúc hắn đang giận dữ. Nhưng câu nói của bọn hắn lại khiến cho Cố Hàn không thể tha thứ được.
Hai người kia, đúng là hai vị cường giả Thánh Quân của Thiên Thánh Cung.
Lôi Đình Thánh Quân Hạ Trường Thiên. Phích Lịch Thánh Quân Quý Bác Văn.
Hai người này trấn giữ chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến đã hơn ba ngàn năm rồi.